Cờ Gia Nã Đại Cờ Úc Đại Lợi Cờ Pháp Cờ Anh Cờ Đức Cờ Nhật bản Chào Cờ Việt Nam Cộng Hoà Muôn Năm Cờ Thụy Điển Cờ Thụy Sỹ Cờ Ý Đại Lợi Cờ Vatican Cờ Hy Lạp Cờ Tân Tây Lan Cờ Ba Lan 

BA ƠI

Thơ Ý Nga, Đức Hùng

oOo

Kỷ Niệm “Ngày Của Cha” - 16 Tháng 6, Năm 2013
CÔNG CHA NHƯ NÚI THÁI SƠN


TỨC TƯỞI

Ngày 16

Móm mém Ba cười với con
Âm vang không còn rộ dòn
Trong ánh thái dương dần xuống
Lòng con tự nhiên héo hon.

Nụ cười chẳng còn cái răng
Con nghe câu được, câu chăng:
-“Đường dường như đà đến đích?”
Thương Ba! Niềm đau nào bằng!

Nhìn Ba ngược thác, gập ghềnh
Tự nhiên lòng con rối lên
Tại sao năm tàn, tết đến,
Thành phố trở mình buồn tênh?

Ba ơi!
Ba à!
Ba ơi!

Chi vội “Chờ ngày về trời?” *
Nơi đây chưa là nguồn cội
Sao Ba “Muốn dừng cuộc chơi!” *

Ngày 18

Từ nay thôi chào, dạ, vâng
Không còn ngôn ngữ thường hằng
Từ nay nhớ Ba, phải... lạy
Trên đoạn đường dài đăng đăng.

Chỗ nào là chỗ phẳng phiu?
Huyệt nào vàng rực nắng chiều?
Con sẽ đặt Ba nằm xuống,
Trong bàn tay Phật nâng niu?

Ai biết, mấy, con đã buồn?
Đầy lòng nhưng lệ không tuôn!
Ba ơi! Con buồn biết mấy!
Ba về lau lệ trẻ con.

Ý Nga, 18-12-2010
San Francisco, California, USA


*4 giờ sáng
*Lời cuối Ba đã nói, 2 ngày trước khi lìa đời.




Đức Hùng họa:

CON GÁI BAO GIỜ CŨNG THƯƠNG CHA
(Họa bài thơ “Tức Tưởi” của Ý Nga nhớ thương cha đã qua đời)

Ngày 16

Cha tạo hình hài cho con
Rưng lệ nhìn con cười dòn
Bệnh con mỗi khi lên, xuống
Lòng Cha bào bọt héo hon.

Miền Trung nghèo khổ, có răng?
Luật bù trừ ấy, phải chăng
Cha mừng con về đến đích
Thơ, văn tuyệt bút ai bằng?

Cha mong con vượt thác ghềnh
Biểu đồ sự nghiệp đi lên
Vinh quang sáng ngời chắc đến
Gian nan, ách tật nhẹ tênh.

Con thương Cha quá, Cha ơi!
Sao Cha nỡ vội về trời?
Bóng cả Cha già gốc cội
Bỏ con mình lẻ rong chơi.

Ngày 18

Những gì Cha dặn, con vâng
Như in. Trong cõi vĩnh hằng
Xin Cha cho con cúi lạy
Hồn Cha rực rỡ hoa đăng.

Dù đời chẳng có phẳng phiu
Như tìm quê cũ nắng chiều
Thủy triều khi lên, lúc xuống
Lòng Cha thương, mãi nâng niu.

Mất Cha mới thấy thật buồn
Dòng lệ chẳng hề ngừng tuôn
Thất thập còn dư có mấy?
Thảnh thơi chốn ấy chờ con.


Đức Hùng
*Sydney, Úc Châu 20-1-2011

 

 

 

 

 

NHỚ BA

Câu vọng cổ ngày xưa Ba yêu thích
Đến bây giờ con mới biết là hay
Hồn đã bay, Ba xa mất tầm tay
Gương Nguyễn Trãi ai dạy con học hỏi?


Ý Nga, 31-5-2012

*Nguyễn Trãi: tác giả bài BÌNH NGÔ ĐẠI CÁO, hiệu Ức Trai,
con trai Bảng Nhãn Nguyễn Ứng Long, hiệu Phi Khanh.
 
 

 

 

 

 

BẾN SINH, BỜ TỬ

Ba kể:

Má mười sáu, ba cưới về làm vợ
Dẫu đơn sơ cũng gian khó vợ, chồng
Bao kỳ công mới tay dắt, tay bồng
Nuôi con dại, chí tang bồng chưa phỉ!

Má kể:

Tuổi mười chín, má nhận lời Song Hỷ
Theo ba con học “Phu xướng, phụ tùy”
Bỏ ông bà, chẳng an lòng ra đi,
Đi cũng nhớ mà bỏ về cũng... nhớ!


Con kể:

Tuổi Lá Úa, Ba Má đều... lão khổ
Lời ngẩn ngơ theo trí nhớ lờ mờ
Con lần theo từng lẩn khuất, quanh co
Trí ghi nhớ cho kịp dòng thương mến.

Hăm lăm tuổi, Ba cho con cập Bến,
Theo Má Ba được định vị, an cư
Con năm hai, trần thế Ba giã từ
Nhuộm đau khổ trắng tang trời viễn xứ

Đường xấu, đẹp? Ba trọn vòng sinh tử!
Cầu mong Ba siêu thoát với Nẻo Về
“Mừng trần gian đã thoát khỏi Bến Mê”
Câu kinh kệ ai tụng cùng nghi lễ!


Ý Nga, 19-1-2011

 

 

 

 

THĂM BA

Vì tránh mầm tai ác,
Gia đình mình xa nhau
Thương mà lòng quặn đau
Bao nẻo đường luân lạc.

Tuyết mênh mông vô tận
Đường bay xa càng xa
Con mừng được thăm Ba,
Sau bao nhiêu chốt chặn.


Ba sống đời đạm bạc
Trong mười năm xa nhà
Rồi Ba lại đi... xa
Ba về cùng tiên tổ.

Lần này Ba hết khổ,
Với chế độ gian tà,
Chướng ngại Ba đã qua
Con thăm Ba lần... cuối!


Ý Nga
Đường bay New Jersey > Canada 29-12-2010
 

 

 

 

 

 

BA ƠI!
Ba điện thoại gọi con một giờ sáng
Mở một ngày, con thức trắng trở trăn:
“Té, nứt xương, dùng nước đá chườm chân
Cho vơi nhức từng đêm dài đăng đẳng”

Ba giải phẫu, đêm, con về lo lắng
Ngày băn khoăn, gọi nhờ vả xa gần
Họ hàng xa trăm xáo trộn bất an
Một bài toán dùng dằng bao ẩn số.


Trong mạch thở, nợ áo cơm thách đố
Một đường bay niềm phẫn nộ chưa thành
Đành đi làm (cái thường nhật, vô danh)
Điều hiếu thảo, nhờ... người quen thiện tánh.

Ba ở Mỹ, con bên này tạm lánh
Má quê nhà. Đường Trở Lại chưa ra
Một gia đình chia tứ hướng bôn ba
Trôi xứ lạ, thằng em trai xa tít.


Đời tạm trú, ngày trùng phùng mờ mịt
Trông ngày về, đường thăm thẳm xa xăm
Ba vừa lành, Má nhập viện, hom hem
Con ở giữa đau lòng: ơn Từ Mẫu!

Càng tự vấn vì đâu lắm phiền não?
Lòng càng thương dân tộc đến quặn đau
Bao gia đình phải ly tán nghẹn ngào
Thương Ba Má tuổi về già sức yếu.


Nhưng cảnh khổ hơn mình còn... trăm triệu...
Ba Má ơi! một chữ Hiếu ngất trời
Lòng triệu con đang trôi dạt khắp nơi
Nhìn đất Tổ, nào riêng ta chịu khổ!


Ý Nga, 12-5-2010
 

 

 

 

THƠ BA, THƠ CON

Ba hứa gửi thơ cho con
Con trông đến nỗi mỏi mòn mắt luôn
Ba hứa, không gửi, con buồn
Còn dăm hôm nữa lên khuôn, sách chờ.

Hai thế hệ, một niềm mơ
In chung thi tập, thắt nơ làm quà
Mai sau con cũng tuổi già
Đem khoe cháu chắt: con, Ba gieo vần
Cái-Dễ-Thương đã một lần

Thơ Nội, thơ Ngoại đã gần dì, cô.

Ý Nga, 19-12-2002
 

 

 

 

PHÂN LY

Ba cười, giọng đã thương quen
Con mừng Ba khỏe, lạc quan, yêu đời
Nghe Ba kể chuyện: “Răng ơi!
Ráp vào làm đẹp, tháo rời khi ăn
Vào nhà hàng? Thật khó khăn!
Cứ cháo mà húp, khoẻ răng, khỏe... người”

Ôi chao! Buồn quá cõi đời
Ba già, Má yếu, con thời bệnh luôn
Gác điện thoại, lệ con tuôn
Theo câu thơ ướt, đau nguồn phân ly
Con xa quá! Làm được chi?
Ai săn sóc Má, nấu gì dâng Ba?


Ý Nga, 19-12-2002
 

 

 

 

 

 

 

MIẾNG CHẢ THIU

(Viết theo lời kể của Thân Phụ)
Thương về hương linh bé Thoa ở vỉa hè gần chợ Cầu Muối.)

Hai đứa ngủ, chia nhau manh “chiếu đất” *
Muỗi mòng no nhờ mình có “màn trời”
*
“Ôm em đi!” Em năn nỉ, ỉ ôi
Rồi than đói, làm lòng anh muối xát.

Tìm “thùng rác đại gia” xa lăng lắc,
Anh lần mò lâu lắc dưới trăng khuya
Leo khề khà nên chó cắn toạc da,
Tay tha chả, chân lê cùng máu đẫm.


Dù bụi bặm, miếng chả thiu màu sậm,
Cũng đem về được góc phố cho em
Đất nhão mềm, em nằm giữa mưa đêm
Thân co quắp hom hem như khúc gỗ

Không hớn hở, em nằm yên, thật ngộ?
Không tò mò? Không vui sướng? Không cười?
Anh lay hoài, sao không dậy em ơi?
Kìa miếng chả đang mời tay em bốc!


Trên vũng máu, đêm mưa mình anh khóc
Vuốt tóc em ướt nhẹp dưới hiên người,
Vuốt mắt em, anh ngửa mặt kêu Trời
Trời với Phật ở đâu nào nghe thấy?

Mẹ ơi Mẹ! Tại con làm tầm bậy?
Cắp trộm này Mẹ đã dạy: -Không nên
Dẫu đói ăn cũng không được thấp hèn!
Trời sẽ phạt quân lộng quyền cướp bóc!

Em đói rã tại con không chăm sóc
Cha dạy con: “Tình cốt nhục nương nhau!
Cùng xẻ chia, dù no, đói, sang giàu
Phải phấn đấu dắt dìu em, thay mẹ!”

Mẹ bán máu, Mẹ về, cũng nằm... thế
Bây giờ em cũng y thế mà... theo
Rồi từ nay với chân máu, tong teo
Con không hiểu làm sao con phấn đấu?

Một miếng chả con trả bằng giá máu
Để mất em, con khờ khạo vô cùng!
Cha ơi Cha! Em lạnh ngắt, con bồng
Cô bác ơi! Ai cứu giùm con với?

Ý Nga, 26-2-2011
 

 
*
“Màn trời chiếu đất” = ngủ ngoài trời không mùng, không chiếu

** Thân phụ đã kể lại cho tác giả nghe rằng: -Thằng bé đó từ ngày em nó chết, đêm đêm nó không còn về ngủ khu vực đó nữa và người ta nhắc đến nó bằng cái tênThằng Chả Thiu”. Nghe nói 2 anh em nó hiền lành và lễ phép lắm, chắc là con nhà đàng hoàng. Chuyện này tác giả được nghe Ba kể lại khi Ba đọc bài thơ “Con chó của đảng nó chê chả lụa”
 

 

 

 

 

 

CUỐI THU RỒI, THƯA BA!

Thêm một sáng nắng dịu dàng, mây trắng
Lá đã vàng, trong nắng càng vàng hơn
Gom lá vàng, thân áo kép, áo đơn
Con nhớ Má, nhớ Sài Gòn da diết.

Lá từng chiếc đang lìa cành giã biệt
Người từng người thân thích đã ra đi
Đêm từng đêm thư con vẫn sầu bi
Hẹn với Má: -Xuân con về ngơi nghỉ

Xuân, thu, hạ, con cứ hoài năn nỉ
Đông rồi đông: Âu Mỹ cứ chu du
Thu rồi thu, dân chưa mở cửa tù
Ba chờ đủ, cuối thu đà thu... cuối! *


Canada, 22-10-2011

* Thân Phụ đã ra đi mùa đông năm 2011
 

 

 

 

 

 

 

AN ỦI

Hôn em trời đã vào khuya
Hôn anh cho thỏa đau kia, xót này

Nhớ Ba, con khóc cả ngày
Thương Ba lại niệm cho đầy trang kinh
Khóc Ba, có phải thiếu tình?
Hôn anh, có được an bình nỗi đau?
Nụ buồn, môi lệ dỗ nhau
Vai rung nức nở, ngọt ngào anh xoa
Cũng may anh chẳng lơ là
Cũng may anh vẫn mặn mà xẻ chia:
-Đại Tang anh đã từng qua
Hương, đèn, hoa, quả... xót xa từng bày

Trên cao, hồn Ba đêm nay
Nhìn con, Ba có nhíu mày quở: HƯ!


Ý Nga, 12-2010
  

NGHĨA MẸ NHƯ NƯỚC TRONG NGUỒN CHẢY RA

Credits

oOo

Thơ & Hình nền: Ý Nga
Trình bày Ấn loát: BKT

Trang thơ Ý-Nga

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nguồn: Internet E-mail by Ý Nga chuyển

Đăng ngày Chúa Nhật, June 16, 2013
Ban Kỹ Thuật Khóa 10A-72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH