Cờ Gia Nã Đại Cờ Úc Đại Lợi Cờ Pháp Cờ Anh Cờ Đức Cờ Nhật bản Chào Cờ Việt Nam Cộng Hoà Muôn NămCờ Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ Cờ Thụy Điển Cờ Thụy Sỹ Cờ Ý Đại Lợi Cờ Vatican Cờ Hy Lạp Cờ Tân Tây Lan Cờ Ba Lan 
 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

THƠ XUÂN - 2013
Ý Nga

01 - Biếm thi

NHẤT KHỨ BẤT PHỤC HOÀN *

“Thi ông”, thi sĩ... tự phong
“Thi bà, thi bá” thổi phồng... “Thi nhân”
Huênh hoang vẽ “rắn” thêm... chân
Cõng về đất Mẹ chật “Sân”, cắn “Gà”
Bắc thuộc, trang sử nước nhà
Bao nhiêu máu của Ông Cha góp phần

&

Xuân này thêm nữa mấy xuân?
“Sỉ” kia dấu hỏi. Hỏi cần mấy trăm? **
Đi?
Về?
Tôi nhắn lời thăm:
Đường nào rời xứ?
Mấy năm... thật về?
Mai về có sẽ ngô nghê?
Học thông Hoa ngữ trổ nghề... bán dân?


Ý Nga
--------
* Đi luôn không trở lại
** Sỉ nhục

 

02 - Xuân

XUÂN NHỚ NHÀ

Con xay sinh tố cho Ba nhé!
Rụng hết răng rồi Ba khó ăn
Tre già hóa... trẻ, âm trè trẹ
Chén cháo con dâng được mấy lần?

Me già răng yếu chẳng thèm me
Xin phép, con ăn với bạn, nghe!
Cóc tỉa, xoài xanh, thêm muối ớt
Chút cay chua... Nước mắt con nhòe


Nhớ lắm Me ơi! Tình mẫu tử!
Nhớ Nhà, con vốc tuyết làm hoa
Thêm xuân này nữa xuân hăm mấy?
Mơ mãi chưa quay lại với Nhà


Ý Nga, 2005 

03

ANH CHỈ THẤY MÂY TRÔI!

Thì Anh cứ để mây trôi
Trắng xanh quyện lẫn. Đẹp ơi da trời!
Anh đừng níu lại, tội người
Lỡ yêu rồi, sắc xanh ngời quyện mây

Mây trôi theo gió về đây
Em gom cho trọn phương này tìm vui
Gió xuân cuốn cả tóc người
Nắng xuân chưa đủ ấm lời với nhau

Bạn bè giờ ở nơi đâu?
Mây về em sẽ gửi câu yên bình,
Nhờ mây đem đến quê mình
Chở giùm nỗi nhớ, bao tình chắt chiu,

Mang giùm triệu triệu thương yêu
Chia vơi đau khổ, góp điều mừng vui.
Nhé Anh! Cứ để mây trôi!
Xanh thêm hy vọng, người thôi quên người!


Ý Nga 

04

ANH NHỚ KHÔNG?

Hôm nay Mồng Bảy rồi anh
Hạ nêu mà gió cũng đành về đây
Sáng đâu? Ôi buổi sáng này!
Gió reo bật áo, tóc bay rối dài.

Xuân em ngóng, ngóng từng ngày
Năm theo năm, vẫn như vầy chẳng xuân!
Mẹ già ngày một mòn thân
Em thì nhung nhớ đã gần núi non

Đồng bào ngày một héo hon
Quê hương, mai biết sẽ còn gì chăng?


Ý Nga 

05

ĐI VỀ ĐÂU?

Bảo tuyết đi qua thành phố
Xuân buồn, trắng cả hồn em.
Mùa xuân của vòng tứ tiết,
Không phải mùa xuân êm đềm,

Mà dân tộc đang ao ước.
Gió lạnh làm da buốt rêm
Thương dân trùng dương gửi xác,
Thương lính “trả nợ” rừng đêm

Anh ơi, chúng mình nào khác
Người đi không thấy Điểm Về
Bão tuyết đi qua rồi hết
Mình đi, đường dài lê thê!!!

Ý Nga 

06

LÀM SAO THƠ EM NGỌT?

Những con chim bên thềm
Đã về cùng nhau hót
Xuân càng vui-vẻ thêm
Chúng líu lo cho ngọt!

Những cánh chim Việt Nam
Vẫn còn bay tứ hướng
Hót u sầu ai cam,
Điệu thê lương ai hưởng?

Anh ơi đất dần mất
Chúng bán hết rồi anh
Bây giờ sông núi cắt,
Tay chúng vấy máu tanh

Tổ tiên ta gìn giữ
Từng tấc đất cho mình
Anh nghe gì không chứ?
Sao anh nỡ lặng thinh?

Em nghe từng tấc đất
Cũng trổ từng niềm đau
Rồi nhà Nam dần chật,
Dân mình sẽ về đâu?

Những cánh chim bên thềm,
Đã về cùng nhau hót.
Em, cánh chim nhà Nam
Lời thơ sao cho ngọt?

Ý Nga 

07

HOA XUÂN 1

-Nếu tuyết rơi mãi không tan,
Chôn ta lạnh cóng, ai than thở cùng?

-Thời thế chửa tạo anh hùng
Tuyết rơi mặc tuyết, lửa nung đường trường!
Nửa đời, mình vẫn ly hương
Cứu dân phải quyết một phương hướng về

Anh ơi đưa em về quê
Bằng Cờ-Vàng-Rực lời thề đã mang
Xuân này thắp thêm nén nhang,
Xuân sau phải hát Khải Hoàn nhé anh!

Đừng đua đòi những ghét ganh,
Loanh quanh đánh phá tan tành sức... Ta.
Khuyên anh, em khuyên thật thà
Bạo quyền giả dối bán Nhà, mua vui

“Mắt sáng” đừng cậy “mù đui”
Cờ Sáng Chính Nghĩa chớ vùi hố sâu
Ngòi Bút Chiến Đấu: mỗi câu
Phải như điểm huyệt vào đầu Cộng nô!

Xuân này hoa giấy, mai khô
Xuân sau Hoa phải điểm tô rực Vàng
Tuyết rơi mặc tuyết nhé chàng
Văn thơ viết phải ấm Trang Sử Nhà!

Ý Nga

08

THIỀN HÀNH

Một con đường trắng tuyết
Rừng bạch hoa lá cành
Bước những bước thiền hành
Cùng bài thơ tâm đắc

Viết về nữ Trưng Trắc
Và Trưng Nhị phất cờ
Chân bước theo câu thơ
“Nam mô A Di...” niệm!

Ôn trang sử màu nhiệm
Con soi gương Trưng Vương
Càng phục chí quật cường,
Càng thấy mình nhỏ bé!

Đường, mình con lặng lẽ
Không có một bóng người
Trắng tuyết, trắng đất trời
Thêm lòng thương cố quốc!

Ý Nga 

09

MÙA XUÂN TÌNH YÊU

Cho Mình Yêu Dấu
Mùa Xuân đến thật êm đềm
Có Hoa Hồng Thắm nở Thềm Tha Hương
Trữ tình Nốt Nhạc Yêu Thương

Trái tim nhạy cảm ngọt dường mạch nha
Hôm nay Mồng Bảy rồi mà!
Hạ nêu đầu xóm. Anh à! Anh ơi!
Ép vào cuốn vở những lời


Say men tình ái, anh mời Bến Mơ
Thoảng trong ngào ngạt trang thơ
Nụ yêu em cắm, thắt nơ chữ tình
Anh yêu nhớ giữ chuyện mình

Thủy chung đến chết chỉ mình mình thôi!
Nhé Anh! Đi trọn cuộc đời
Bên nhau mình viết đẹp lời trang thơ:
Nhắc Người Đi:


-Chớ thờ ơ!
Việt Nam thương lắm!
Hững hờ sao cam?

Ý Nga, 13-02-2008

Hai mẹ con bà Phạm Thị Lài và Hồ Nguyên Thủy, ở phường Hưng Thạnh,
quận Cái Răng, thành phố Cần Thơ đã phải khoả thân trên mảnh đất
của nhà họ để phản đối việc thi công 1 dự án của CSVN

10

XUÂN, XUÂN!

Một người nói chuyện nắng mưa
Một người cứ hỏi: “Sao chưa chịu về?”
Một người uất nghẹn tái tê
Nhớ nhung chất ngất đường về ở đâu?

Xuân, Xuân!
Họ rủ nhau về!
Trời lập đông
Lạnh căm đất lạ, xuân bao Mồng?

Anh cười cười nhắc:
Quê vào Tết!
Em hỏi anh:
Mùa xuân có không?

Xuân, Xuân!
Mỗi độ đông về: Tết? Chẳng xuân!
- Xuân! Xuân! Anh nhắc đã bao lần
- Xuân! Xuân! Âm vọng nghe buồn quá!

Cộng đỏ phong bì! Dân khổ thân!

Ý Nga 

Nhân ngày giỗ Thân Phụ, kính mời quý Độc Giả đọc tùy bút Ý Nga bên dưới: BÁNH XÈO, BÒ KHO do TIẾNG THÔNG REO, QUỐC GIA HÀNH CHÁNH trình bày.

BÁNH XÈO, BÒ KHO
Ý Nga

Thưa Ba,

Đây là lá thư thứ hai con viết cho Ba, viết không bằng ngòi chấm mực để cha con mình nhìn nét chữ nhau mà biết đang mạnh hay yếu, để nghe Ba khen, chê nét chữ xấu, đẹp. Thư này con viết bằng 10 ngón tay gõ trên phím chữ vô tri, như mỗi ngày con vẫn gõ ở văn phòng. Đây cũng là lá thư thứ hai mà con sẽ không được Ba hồi âm, để ngắm nét chữ thật đẹp của Ba trên trang giấy.

Đêm nay con nhớ Ba quá! Con nhớ chén bò kho cuối cùng của cô Tựu mang sang mà Ba đã thức dậy hâm nóng cho con ăn lúc 3 giờ sáng để... "5 giờ con ra phi trường đáp chuyến bay không bị đói, không bị đau dạ dày".

Khi con hỏi:

-Sao Ba không ngủ thêm cho khỏe? 5 giờ anh Linh mới tới chở con ra phi trường mà sao mới 3 giờ Ba đã lục đục trong bếp rồi?

Ba chỉ cười và hối con ăn cho nóng. Hai cha con mình đã chia chung một ổ bánh mì và đùa giỡn thật là vui vẻ. Tưởng chỉ là bữa ăn tạm biệt Ba tiễn con đi Cali, ai ngờ lại là bữa ăn vĩnh biệt đời đời, 2 ngày trước khi Ba giã từ trần thế vì một cơn tắc nghẽn động mạch cơ tim cấp tính (Heart Attack).

Ba ơi! Con đâu có ngờ món ăn thứ hai được Ba săn sóc cho ăn trong đời lại là món ăn cuối cùng như vậy.

Ba có nhớ khi xưa ở nhà, mỗi lần con đổ bánh xèo cho cả nhà ăn không? Tuổi con gái, nhà đông em quá nên mỗi lần đổ bánh xèo con cực ơi là cực vì hồi đó làm gì có bột gạo bán sẵn sàng như bây giờ, con phải ngâm gạo trước một đêm cho mềm, rồi hôm sau gánh gạo đi cả nửa tiếng mới tới được nhà dì Cúc bán bánh bèo, để mượn nhờ cái cối đá của dì mà tự tay xay gạo thành bột. Cái cối nặng trình trịch mà tuổi 15 của con chưa “Bẻ gãy nỗi sừng trâu” nên con vật lộn với nó vất vả vô cùng. Dì Cúc cũng người Quảng Nam như mình nên dì ít khi lấy tiền bạc chi cả, chẳng những thế, nhiều khi dì còn xay giùm cho nhanh để con còn khệ nệ gánh bột về nhà, đi chợ mua tôm, thịt, rau thơm và đón những người nông dân gánh cải bẹ xanh đi ngang nhà mua cho tươi. Xong phần ấy, 2 bàn tay nhỏ xíu của con lại phải lo chẻ số củi cho đủ lượng đổ bánh được 10 người ăn và nhiều chuyện vụn vặt khác như giã tỏi, ớt làm nước mắm; xắt thịt, làm tôm, giã nghệ, xắt củ hành, v.v. nữa mới xong mâm bánh xèo cho tươm tất. Trời nóng hừng hực, mà con cứ phải ngồi hoài trong bếp từ trưa tới chiều mới kịp cho cả nhà. Có lần tụi nhỏ đang ăn giữa bữa, con còn ở trong chái bếp với mồ hôi đang ướt đẫm lưng áo, vừa bưng gáo nước mưa uống cho hạ hỏa bớt thì Ba xuống bếp và ra lệnh:

-Con lên nhà trên ăn đi, để đó ba làm tiếp cho.

Con đã trố mắt ngạc nhiên nhìn Ba cho đến khi mệnh lệnh được nhắc lại lần thứ 2 con mới mừng quýnh mà tin rằng con được thoát cái lò lửa. Ngạc nhiên là phải, vì Ba có bao giờ làm bếp đâu? Trong nhà mình, chẳng những Ba không bao giờ đụng vô bất cứ chuyện chi của phụ nữ mà Ba còn nghiêm cấm mấy đứa em trai luôn cho nên Má và 2 chị em con phải gồng gánh mọi chuyện của cả nhà trên 3 đôi vai gầy guộc. Thật là bất công cho phụ nữ với một quan niệm hẹp hòi của Á Đông như vậy! Phần vì mệt và khát nước, phần vì những cái bánh Ba làm không hợp với khẩu vị của con (hồi nhỏ con chỉ thích thịt mỡ và nhiều giá trong khi làm cho con ăn, cái nào Ba cũng bỏ thật nhiều thịt nạc với tôm, hành) nhưng con cũng đã vui, được ngồi nghỉ ngơi một chút và được ăn chung với các em, dưới cái quạt máy mát ơi là mát và trên cái mâm sạch sẽ, không bóng loáng những dầu đậu phộng chung quanh.

Nhắc lại chuyện xưa mà con nghe như khói bếp ngày ấy hãy còn... cay mắt con đây nè.

Sau này vượt biên, sang Ý, rồi sang Canada tạm cư, sống lênh đênh một mình nơi xứ người, mỗi lần làm bánh xèo cho chồng ăn, con đều nhớ đến Ba. Từ ấy đến nay đã gần 40 năm trôi qua, nếu trí nhớ của con còn tốt thì hình như chưa có phái nam nào làm món ấy cho con ăn cả?

Chao ơi! Từ đây cho đến cuối đời con, con lại có thêm món bò kho của Ba cay... nhòe cả mắt!

Con đã từng nói với một người bạn thân nhất của con rằng: điều gì dễ thương và duy nhất cũng giữ hoài nét đẹp vĩnh viễn của nó cả!

Hai lần săn sóc ấy đã là 2 dấu ấn để con nhớ đời: tình Ba thương con ngọt ngào thế nào. Bây giờ nhà không nghèo như xưa, con lại chẳng có đứa con nào nên điều kiện để mua tôm, mua thịt nạc dễ hơn hồi xưa và con cũng không còn thích thịt mỡ nữa rồi, sao Ba không làm bánh có tôm, có thịt nạc nhiều cho con được dùng tiếp?

Ba ơi!

Đời con từ nay về sau, mỗi lần ăn bánh xèo và bò kho sẽ là một lần ngậm ngùi vì sẽ không còn ai có thể cho con hưởng được vị ngọt ngào như Ba đã cho con nữa và sẽ không có một nhà hàng nào trên thế giới này có thể cho con thưởng thức lại được sự ấm áp của tình phụ tử mà Ba đã gói ghém trong ấy.

Thôi Ba hãy ngủ ngon đi nghe Ba!
Trong giấc ngủ ngàn thu của Ba sẽ còn hoài niềm nhớ này của con.


Ý Nga, Canada
4 giờ sáng 13-1-2011.
(nhuận sắc 261212 DL, nhân tháng giỗ Thân Phụ)

 

 

Comment: Ôi cùng một thứ bánh mà người Nam, kể cả Quảng nam gọi là bánh xèo, đặt tên theo... thính giác. Khi đổ bánh trong chảo dầu nóng nghe tiếng XÈO! ( Nhớ đến pháp Quán Âm trong kinh Lăng Nghiêm!).

Chỉ riêng người dân cố đô Huế thì đặt tên theo... Khẩu vị, vừa ăn vừa thưởng thức cái NGON qua cảm nhận của cái lưỡi (vị giác): ngon lành, dòn tan,... là những đặc điểm chủ yếu của món bánh KHOÁI... khẩu này! Phải thế chăng??

(Mao Tôn Nhu)
Trích TIẾNG THÔNG REO AcLa

     

     
http://www.tiengthongreo.blogpot.com
http://tiengthongreo.blogspot.com
http://www.quocgiahanhchanh.com

Nguồn: Internet E-mail by Á-Nghi chuyển 

Trang thơ Ý-Nga

Đăng ngày Thứ Bảy, December 29, 2013
Ban Kỹ Thuật Khóa 10A-72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH