Bấm vào đây để in ra giấy (Print)

T Ý Nga

TRĂNG ƠI TRĂNG! TRANG THƯ VIẾT DỞ
-Anh là trăng của em
Tỏa ánh sáng dịu êm
Lung linh trên nền tuyết
Đêm! Ôi ngọt ngào đêm!

Lời an ủi vỗ về
Sao mà dễ thương ghê!
Nhẹ nhàng như hoa tuyết
Rơi rơi, mềm, đê mê


Bán trăng người hỏi: “Ai mua?”
Mua trăng, em nhủ: mình thua hay huề?
Thương ơi là ánh trăng quê
Soi bao mùa hội cho khuê nữ cười

Lung linh đáy nước trăng lơi
Em say thơ, thả vài lời, đêm thanh
Trăng vàng soi sáng mái tranh
Da vàng, trú quốc một mình ngắm trăng


Mở kho ký ức tìm ngăn
Để trăng vào đấy, lòng trân trọng hoài
Ai nương trăng sáng: kiếm mài
Em nương trăng sáng, hiền tài gọi luôn:

Đem trăng về giữa cội nguồn
Đời thời vui mãi! Còn buồn chi thêm?


Ý Nga, 8/4/2007
Má thương! Chiều đã dần tàn
Vào thu nên lá thở than báo mùa
Úa lòng mưa đổ cợt đùa
Lạnh thân-tầm-gửi, gió lùa buốt tim…

Ý Nga, 31/8/2007

TƯỞNG-NIỆM THI SĨ BÙI GIÁNG

Ta đi còn giữ đôi dòng
Lá rơi có đợi ở trong sương mù”

Thơ Bùi Giáng


Người đi còn gửi đôi dòng,
Lá rơi, rơi đẹp tấm lòng nên thơ
Người về, về với cõi mơ,
Tỉnh cơn điên dại, cặp bờ Giác chơi

Sen thơm cửa Phật gọi mời
Trẻ thơ hành-khất bời bời nhớ thương
Miếng ăn người vẫn nhịn-nhường,
Chia cơm cơn đói, góp hương nụ cười

Thay dân, người đã góp lời
Những câu cuồng nộ tuyệt-vời chí trai
Chân quỳ bệ vệ cùng ai
*
Êm-đềm giọt lệ hai tay nâng giùm

Phải chăng chỉ một chiếc cùm,
Trói cả dân-tộc… phải đùm bọc nhau?
Phải chăng lẫn lộn vàng thau,
Ưu-phiền tích lũy, thi hào hóa điên?

Ý Nga, 7/10/2005


----------------------------------------------
*“Anh quỳ xuống hai tay bệ-vệ
Để xin dâng một giọt lệ êm-đềm”
 
Thơ Bùi Giáng

NGẮM TRĂNG 1

Trăng đêm làm bâng khuâng,
Thanh thanh vàng vuông sân.
Em nhớ ngày con gái,
Vẫn gần ơi là gần!

Quê bây giờ xa xa
Bạn bè cũng bôn ba
Áo cơm trong “địa ngục”
Xương trơ bọc toàn da.

Chia sao vừa thương đau?
Bao nhiêu vừa giúp nhau?
Quốc biến, người rong ruỗi
Gia vong ôi trái sầu!

Vuông cửa sổ cùng trăng
Trăng ơi! Trăng biết chăng
Hãy “vàng” thêm trăng nhé!
Cho thơ ngọt trắc bằng!

Ý Nga. Canada.
 
CÔ ÐƠN
  Buổi chiều buồn thật buồn
Ngoài trời mưa nhẹ tuôn
Nước mưa thu tí tách
Tiếp khách, bàn tay run

Là mùa thu phải không,
Hay những kẻ ‘’hồng hồng’’
Vây quanh đời lưu xứ?
Ðếm thử, ngày thêm đông!

Bạn bè ngồi trước mặt
Sao thấy mình cô đơn?
Ai cùng chia giá đắt?
Cho thơ tự nhiên... hờn!

Mình hai đứa thôi anh!
Ý chí gắng để dành
Ðừng đem ra hoang phí!
Sức em ngày mong manh.

Người-chưa-khôn nhục mạ
Mình còn dại đây mà
Ngày lìa đời, học chết
Mới được làm… thây ma.

Bạn bè! Ôi bạn bè!
Có nghe mưa nặng giọt!
Ðang làm em sắt se,
Mặn môi người ủ dột.

Ý Nga
   

Bấm vào đây để in ra giấy (Print)

Trang thơ Ý-Nga

Đăng ngày Thứ  Hai, SEP 13, 2010
Ban Kỹ thuật K10A-72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH