Cờ Gia Nã Đại Cờ Úc Đại Lợi Cờ Pháp Cờ Anh Cờ Đức Cờ Nhật bản Chào Cờ Việt Nam Cộng Hoà Muôn NămCờ Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ Cờ Thụy Điển Cờ Thụy Sỹ Cờ Ý Đại Lợi Cờ Vatican Cờ Hy Lạp Cờ Tân Tây Lan Cờ Ba Lan 

 

   

Hàng cây lá đỏ, lá vàng,
Lá bay cuốn nhẹ tóc nàng bay theo,
Tôi về nhung nhớ từng chiều,
Ước mơ thành lá cuộn theo tóc nàng.

Trời thu vào những chiều vàng,
Con đường ngập lá, dáng nàng thướt tha,
Nàng đi trong ánh nắng tà,
Tóc bay theo gió, áo pha ánh hồng.

Nàng hay đứng tựa bên song,
Và tôi tự hỏi, nàng mong ai về?
Hẳn nàng đã có lời thề,
Trăm năm gắn bó đi về với ai!

Tôi theo nàng suốt đường dài,
Nàng không ngoảnh lại đoái hoài một giây,
Nhưng tôi vẫn thấy ngất ngây,
Nhìn tà áo trắng bay trong nắng vàng.

Một hôm vào lớp ngỡ ngàng,
Và tôi chợt hiểu... là nàng nhớ ai,
Tim tôi thắt lại từng hồi,
Nhìn thầy rồi lại nhìn người xót xa.

Buổi đầu lớp học hiền hòa,
Thầy vào, không nói, chỉ là viết thôi,
Nụ cười ẩn hiện trên môi,
Và tôi đã thấy nàng ngồi không yên.

Không cần nghĩ ngợi chi thêm,
Tôi tin chắc chắn ưu phiền là đây,
Nàng không để ý kẻ này,
Tình nàng đã gửi cho thầy dạy tôi.

Tuần sau nàng biếng nói cười,
Giờ chơi nhặt lá, thu người bên hiên,
Về nhà tôi nghĩ liên miên,
Có nên nói thật tình duyên của thầy.

Thời gian ngày lại qua ngày,
Tôi không muốn học, muốn bay lên trời,
Trí tôi rối loạn tơi bời,
Làm sao nàng hiểu... tôi lười vì ai.

Làm sao tôi vượt ra ngoài,
Tuổi đời, kiến thức, một trời cách xa,
Tôi như chim lạc đạn nhà,
Không đau nhưng thấy xót xa muôn phần.

 

 

 
 

Trời cao nhưng đất thật gần,
Tại sao mua lấy khổ thân vào người,
Tại sao thầy dạy trường tôi?
Để nàng yêu trộm ngẩn người bên song.

Bao nhiêu nước mắt trong lòng,
Bấy nhiêu buổi học ghi không chữ nào,
Thầy tôi vẫn nét thanh tao,
Vẫn vào lớp học ngọt ngào yêu thương.

Nàng không để lộ vấn vương,
Một ngày từ giã lên đường đi xa,
Chia tay nước mắt nhạt nhòa,
Tôi nhìn đắm đuối áo hoa ửng hồng.

Bây giờ nàng đã có chồng,
Dẫn con chạy đuổi lá hồng bay bay,
Chẳng ai còn nhớ kẻ này,
Đã từng theo đuổi, ngất ngây vì nàng.

Chiều nay vẫn lá thu vàng,
Vẫn người áo trắng muộn màng năm xưa,
Và tôi vẫn một kẻ khờ,
Vẫn nhìn theo lá, ngẩn ngơ không lời.

Bóng nàng dần khuất sau đồi,
Chỉ còn lại lá và tôi đứng nhìn,
Lòng tôi ray rứt không yên,
Nhớ thầy muốn gửi nỗi niềm cô đơn.

Ngày xưa tôi cũng biết buồn,
Và ghen một chút, thiệt hơn với thầy,
Hôm nay tôi lại đứng đây,
Lá vàng vẫn đó, nhưng thầy ở đâu?

Ai đem gieo một mối sầu,
Và ai để lại thương đau cho người?
Có ai biết được tình tôi,
Khó mà quên được bóng người năm xưa!

Lá thu vẫn trút như mưa,
Lá rơi trên tóc, lá lùa trong tay,
Lá thu vàng uá chiều nay,
Như chôn cả mối tình say ngày nào!

Thiên-Thu
Canada, 30-09-2008

Nguồn: Internet E-mail by Thu Hà chuyển

Thơ & Tác phẩm Nghệ thuật th

 

Đăng ngày Thứ Năm November 15, 2012
Ban Kỹ thuật Khóa 10A-72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH