Cờ Gia Nã Đại Cờ Úc Đại Lợi Cờ Pháp Cờ Anh Cờ Đức Cờ Nhật bản Chào Cờ Việt Nam Cộng Hoà Muôn Năm Cờ Thụy Điển Cờ Thụy Sỹ Cờ Ý Đại Lợi Cờ Vatican Cờ Hy Lạp Cờ Tân Tây Lan Cờ Ba Lan 

TIẾC THƯƠNG VIỆT DZŨNG...

Lời Tác giả: Ngày 22-12-2013, Nhạc sĩ MC Nam Lộc đã giúp th chuyển bài thơ này đến gia đình Ca Nhạc sĩ MC Việt Dzũng để thay cho lời chia buồn trước mất mát to lớn của gđ Anh Việt Dzũng, nói riêng, và của Cộng đồng người Việt tỵ nạn trên toàn thế giới, nói chung.

Đến giờ phút này thì Anh Việt Dzũng đã an giấc ngàn thu trong lòng đất. Xin được gửi đến tất cả người thân quen biết bài thơ ấy để cùng nhớ về một người Việt Nam yêu quê hương tha thiết hơn bất cứ ai vừa lìa xa chúng ta.

Ngày cuối năm 2013.

th

Gửi hương hồn người con yêu quý của Tổ Quốc Việt Nam: Ca Nhạc sĩ Việt Dzũng, mất ngày 20-12-2013 tại California

oOo

Không từ giã,
Việt Dzũng ra đi, không lời từ giã!
Trước hung tin này,
Tôi buồn tựa như vừa mất người thân,
Nước mắt không rơi,
Nhưng tim nhói đau, buốt giá vô ngần,
Như dao cứa tâm hồn đang rướm máu,
Còn biết làm gì,
Ngoài trách Trời cao sao Trời nhầm lẫn,
Chấm hết sổ đời,
Người yêu quê hương tha thiết hơn bất cứ ai!

Việt Dzũng ra đi, không lời từ giã!
Bỏ lại gia đình, thân thuộc gần xa,
Bỏ lại đây người tỵ nạn mong chờ,
Từng theo chân Anh đòi hỏi Tự Do,
Nhân Quyền cho quê nhà nghèo khó.

Việt Dzũng ra đi, không lời từ giã!
Hỏi Anh nhớ gì buông bỏ lại đây???
Hùng khí đấu tranh còn đấy, đong đầy,
Trong tâm hồn triệu triệu người tỵ nạn.

Việt Dzũng ơi!
Trái tim nhân ái ngừng đập, lìa Anh,
Chắc Anh buồn khi giữa đường đột quỵ,
Nhưng xin Anh, đừng bận tâm suy nghĩ,
Mong giấc ngủ dài, đành phải chia tay,
Chúng tôi sống, vắng bóng Anh từ đây,
Biết viết gì ngoài đôi dòng thương tiếc!

Việt Dzũng ơi!
Ngày nào chúng tôi được nghe Anh nói,
Giọng nói “trầm ấm” xao động tim người,
Giọng nói “thành thật” sưởi ấm cuộc đời,
Giọng nói “dí dỏm” không thể nhịn cười,
Giọng nói “hùng hồn” dư âm vang vọng,
Giọng nói thấm dần vào lòng dân tộc,
Dòng máu người thua cuộc của năm xưa.

Việt Dzũng ơi!
Ngày nào chúng tôi được nhìn thấy Anh,
Nét mặt “kiên cường” qua đôi mắt sáng,
Nét mặt “kiêu hùng” vững tin bình thản,
Nét mặt “trung thành” một lòng một dạ,
Nét mặt “thật thà” không biết nói điêu,
Nét mặt “đáng yêu” làm sao quên được!

Việt Dzũng ơi!
Ngày nào chúng tôi nhìn thấy Anh cười,
Nụ cười “hiền hòa” giống ông Bụt đất,
Nụ cười “chân thật” giữ vững lòng tin,
Nụ cười “nhẫn nhịn” chịu đựng vô biên,
Nụ cười “bình yên” tin tưởng, không vì...
Nụ cười “ba-by” muôn vàn thương nhớ!

Việt Dzũng ơi!
Hơn bốn trăm bài hát Anh đã viết, (450)
Vẫn còn đây nhưng Anh thật xa rồi,
Dù hát không hay, nhưng sẽ thay lời,
Mãi ru Anh, ngàn thu, ru Anh ngủ...

Việt Dzũng ơi!
Anh có nghe không?
Anh có nghe không?

Lời Kinh Đêm
*,
như tiếng cầu xin vang vọng đâu đây,
Một Chút Quà Cho Quê Hương
*,
đong đầy nước mắt,
Tình Ca Cho Nguyễn Thị Sài Gòn
*,
làm sao quên được?!

Nhạc Anh thay lời,
Cho nỗi lòng những người mất nước,
Nhạc Anh thay lời,
Cho dòng nước mắt thương nhớ quê hương!

1

 

2

 

Việt Dzũng ơi!,
Chan chứa tình thương, chan chứa tình thương,
Anh một đời dành trọn tình Anh cho Tổ Quốc!

Việt Dzũng ơi!
Chưa tận cùng đâu,
Tuy dòng máu Anh không còn chảy nữa,
Nhưng dòng máu oai hùng Anh để lại,
Còn chảy mãi, cùng chảy mãi trong tôi.

Việt Dzũng ơi!
Quê hương ngàn dặm xa rồi,
Hôm nay Anh lại bỏ người ra đi,
Còn chăng là một chút gì,
Để thương, để nhớ Anh đi không về...
Thôi đừng tiếc nuối làm chi,
Cuộc đời này chẳng có gì vui đâu,
Có chăng là một gánh sầu,
Chia ly, tạm bợ, muôn mầu đổi thay!

Việt Dzũng ơi!
Thế là hết!
Người con yêu của Tổ Quốc ra đi,
Lặng lẽ mang theo cả khối tình này,
Nghìn thu thương nhớ, viết thay đôi lời,
Quê hương mình đó, nghìn dặm xa xôi,
Lối về chưa rõ, tình người ngổn ngang,
Xin Anh yên nghỉ, xin đừng tiếc thương,
Xin Anh phù hộ quê hương muôn đời,
Xin Anh cùng hứa, giữ vững nụ cười,
Trên đôi môi lạnh như người chưa xa,
Xin Anh tin tưởng, quyết định chúng ta,
Con đường đã vạch sẽ qua bình thường.

Việt Dzũng ơi!
Thế là hết!
Trái tim bỏ Anh chưa trọn kiếp người,
Tim buông nửa đời, mộng ước chưa phai,
Quê hương tăm tối, tiếng khóc đêm ngày,
Hồn thiêng Anh nhớ còn đây nhiều người,
Cùng Anh chung bước chỉ một quãng đời,
Chính Nghĩa bất biến, còn người... nổi trôi.

Việt Dzũng ơi!
Đây bài thơ viết thay lời,
Làm hành trang để tiễn người ra đi,
Phương xa khấn nguyện thầm thì...
Hương hồn Việt Dzũng, đừng vì vấn vương,
Tôi xin tiễn một đoạn đường,
Vô hình nhưng trải hoa thơm cho Người,
Khói hương quấn quyện tình tôi,
Gửi người yêu nước ngàn lời tiếc thương,
Cám ơn Việt Dzũng vô thường,
Thay người tỵ nạn vạch đường tâm giao,
Tự Do mình mất ngày nào,
Người lưu vong nhớ khát khao tìm đòi,
Độc Lập sẽ trở lại thôi,
Dân Chủ thực sự cùng người Việt Nam.

Việt Dzũng ơi!
Xin ru Anh giấc ngàn năm,
Xin đừng tiếc nuối, băn khoăn bận lòng,
Xin Anh yên nghỉ, cầu mong,
Để hồn thanh thản sống trong tim người.

Việt Dzũng ơi!
Xin chào lần đầu trong đời,
Người yêu Tổ Quốc xa xôi khiêm nhường,
Xin chào lần cuối thân thương,
Người về Nước Chúa, Thiên Đường là đây!
Vĩnh biệt Việt Dzũng hôm nay,
Người Việt tỵ nạn... tang này khó quên...!

(*) Sáng tác của nhạc sĩ Việt Dũng

oOo

Thiên-Thu
Canada, 20-12-2013

 

 

 

 

  

3

 

4

 

Nguồn: Internet E-mail by th chuyển

Đăng ngày Thứ Ba, De cember 31, 2013
Ban Kỹ Thuật Khóa 10A-72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH