Chào Quốc Kỳ VNCH
 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

THƠ LÍNH - NGÔ MINH HẰNG

Anh Hùng Vô Danh (APR 29th, 2011)
Tháng Tư Đen, Viết Cho Người Yêu Dấu (APR 24, 2011)
Tháng Tư, Nói Với Những Người Bạn Đồng Minh(APR 15th, 2011)
Nói Với Những Người Nằm Xuống Cho Tổ Quốc Việt Nam (APR 15th, 2011)
Tưởng Nhớ (APR 14th, 2011)
Lá Thư Viết Trong Đêm Trừ Tịch (FEB 9th, 2011)
Hẹn Anh Một Ngày Tái Ngộ (Thương Tiếc)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

ANH HÙNG VÔ DANH

Trở về đầu trang
 
( Một nén hương tưởng niệm vị anh hùng vô danh trong lịch sử. Xin cảm ơn một người bạn đã kể lại câu chuyện thương
tâm nhưng hào hùng này của người đàn bà Việt nam, vợ một vị Trung sĩ của quân lực VNCH. Bà đã sát cánh với chồng để
chiến đấu chống lại cuộc tấn công xâm lược khốc liệt của CSVN tại một căn cứ ở Phước Tu. Và chính bà cũng là người
phủ lá cờ vàng lên thi thể của chồng sau khi vị anh hùng tuẫn tiết vì lệnh đầu hàng ngày 30/4/1975. Trong giai đoạn lịch sử
này, có thể đây chỉ là một trường hợp trong nhiều trường hợp tương tự mà chúng ta không biết vì không có người kể lại.
Mong rằng bài thơ nhỏ bé này là một bông hồng, là những lời tôn vinh của tác giả gởi đến người phụ nữ Việt Nam can đảm
khả kính hiện ở vùng đất nào đó trên quả điạ cầu.)
 
Bài liên hệ: Người lính không có Số quân
 

Hai tay nâng mảnh khăn tang
Trăm năm thôi vĩnh biệt Chàng từ đây!
Vì đâu đến nước non này
Lệnh kia sao lại trói tay anh hùng?

Trước hờn bức tử non sông
Thiên thu đâu lẽ thẹn cùng cỏ cây!?
Mịt mù bốn phía trời mây
Tiếng gầm đại bác, tiếng cày xe tăng

Phút giây oan nghiệt bất bằng
Giận cơn hồng thủy cuốn phăng sơn hà
Âm thầm, Chàng bỏ lại ta...
Giữa trăm ngàn nỗi xót xa nghẹn ngào!

Kỳ đài, cờ rũ trên cao
Ngỡ ngàng nghe lệnh chiến hào bỏ không
Đau thương, nhìn lại xác chồng
Chàng đi theo nước, em không trách Chàng!

Xé manh áo, quấn khăn tang
Lên đầu con trẻ, hai hàng lệ rơi
Xa nhau!... Vĩnh biệt nhau rồi...
Mà không nói được một lời từ ly!

Mắt thần chẳng khép làn mi
Một dòng máu đỏ, tứ chi lạnh dần
Ôm chồng, thân ngã vào thân
Tứ bề pháo giặc xa gần ầm vang

Hai tay nâng lá cờ vàng
Phủ lên cho ấm lòng Chàng, lòng ta!
Tên Chàng dù chẳng sử hoa
Nhưng hồn Chàng đã nhập hòa núi sông

VÔ DANH VẠN THUỞ ANH HÙNG!!!

 

Ngô Minh Hằng
Đăng ngày Thứ Sáu, APR 29th, 2011
Trở về đầu trang

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

THÁNG TƯ ĐEN, VIẾT CHO NGƯỜI YÊU DẤU

Trở về đầu trang
 

Có một buổi xuân vàng, em, mắt ướt
Lặng nhìn anh như muốn nói ngàn câu
Anh, lính trẻ, hồn nhiên chưa hiểu được
Nỗi ưu tư trong ánh mắt em sầu

Rồi năm tháng trên bốn vùng chiến thuật
Gót giày saut mài miệt bước quân hành
Thương đến vô cùng chiều xưa, đôi mắt
Có giọt lệ nào như đã long lanh....

Có giọt lệ nào tưởng như thần thoại
Đêm thành sao và ngày hoá mặt trời
Theo bước anh đi, san bằng chướng ngại
Dựng thanh bình cho dân nước muôn tươi


Hiếm hoi lắm, đôi lần anh về phép
Trong nắng trong, anh thấy má em hồng
Nhìn anh dịu dàng, em cười rất đẹp
Và hỏi anh rằng : Anh nhớ nhà không?


Anh nhớ nhà không? Ồ, anh nhớ lắm
Và nhớ em, cô bé láng giềng ơi...
Nhớ đôi mắt trong, nhìn anh đằm thắm
Nhớ cánh môi xinh, thèn thẹn em cười....

Rồi một tháng Tư kinh hoàng tăm tối
Trời đất loạn cuồng, độc dược, cường toan
Lãnh đạo bất tài, đồng minh phản bội
Người tiếp tay người bức tử miền Nam

Anh tức tưởi mất quê từ buổi ấy
Súng trên tay mà phẫn hận đầu hàng!
Mất cả em, giặc chặn đường dân chạy
Đạn pháo vỡ trời... xương thịt em tan!!!

Anh nhận hung tin, lòng đau, tim xót
Hổ cháy rừng, cũi sắt, ngậm hờn căm
Anh xót quê mình, dòng sông nước ngọt
Và tiếc thương em, hương bưởi, trăng rằm!...

Nếu đừng có Tháng Tư Đen tàn nhẫn
Người trả thù người thâm độc dã man
Thì dân Việt, đời sẽ không lận đận
Bản Giốc vẫn còn, còn cả Nam Quan!

Thì anh chồng hiền và em vợ đảm
Con chúng mình, giống mẹ, gái, xinh, ngoan
Trai giống anh, lính chiến trường dũng cảm
Một dạ trung thành yêu nước Việt Nam!

Tháng Tư lại về, em ơi, nhớ qúa
Nhớ mắt em xưa, trong sáng, dịu hiền
Nhớ miệng em cười, nhiệm màu chi lạ
Làm cho đời mờ nhạt những truân chuyên!

Tháng Tư, giỗ em, thắp nhang, anh khấn
Sớm thành công quang phục nước non mình
Chế độ bạo tàn trên đường tuyệt tận
Xin khôn thiêng, em góp dựng công trình...

Công trình đó, toàn dân đang tiến bước
Đang đấu tranh đòi lẽ phải cho đời
Có những đảng viên, sinh viên, vì nước
Vì dân lành, quả cảm đã ra khơi.....

Ngô Minh Hằng
Đăng ngày Chúa Nhật, APR 24th, 2011
Trở về đầu trang

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

THÁNG TƯ, NÓI VỚI NHỮNG NGƯỜI BẠN ĐỒNG MINH

Trở về đầu trang
 
(trích Gọi Ðàn)
(Nhân dịp ghé thăm VN Memorial)
 

Các anh, một thuở bạn đồng minh
Đến Việt Nam tôi tạo thái bình
Nhưng có một ngày anh ngã xuống
Và vì lý tưởng, đã hy sinh!

Cứ xem như thế nhé, anh ơi
Để khỏi buồn anh, khỏi tủi tôi:
Anh mất đời trai, tôi mất nước
Ván cờ, kẻ được họ vui thôi!

Máu anh nhuộm thắm nước non tôi
Triền núi, lòng sông, cả đỉnh đồi
Tôi cảm ơn anh, tôi hiểu lắm,
Niềm đau mất mát của con người...

Tôi biết gia đình anh khổ đau
Xót anh, mắt mẹ ngập u sầu
Vợ anh khóc ngất, ôm con dại
Người bố buồn thương, sớm bạc đầu

Quê Mẹ thanh bình, anh ngủ yên
Lòng anh chắc hẳn bớt ưu phiền
Trước bao suối lệ, niềm khâm phục
Sử sách muôn đời rạng rỡ tên...

Thấy anh, tôi lại nhớ quê tôi
Cũng chiến tranh kia, cũng phận người
Cũng những đời trai ngang dọc đó
Nhưng hồn nhược tiểu ngậm hờn thôi!

Dân tôi không thiếu những anh hùng
Vị nước quên mình, rửa hận chung
Từ thuở Hồng Bàng khơi dựng nghiệp
Có người Phù Đổng, có Quang Trung

Và nỗi thương tâm lớn nhất đời
Tháng Tư đen ấy. Tháng Tư ơi!!!
Bao nhiêu chiến sĩ anh tài đã
Vứt súng, quăng gươm, khóc nghẹn lời...

Họ đã một thời rất liệt oanh
Gian lao vì nước, chẳng vì danh
Khó khăn nguy hiểm từng xem nhẹ
Mạng sống bao phen sợi chỉ mành

Họ, thà tuẫn tiết, chết quang vinh
Họ, những người trai nhận cực hình
Họ, với xích xiềng trong cải tạo
Tim đầy máu lệ, miệng cười khinh!

Đời họ trôi theo vận nước buồn
Chìm trong biển động, gió mưa tuôn
Bao người gục xuống, nằm trong đất
Hàng triệu oan hồn sống vất vương

Chẳng thấy ai cho giọt lệ sầu
(Niềm đau mất mát khác gì nhau ?)
Ôi ngàn cảnh chết tang thương lắm
Ngay phút đời vui chửa bắt đầu!

Họ chẳng mả yên, chẳng đẹp mồ
Bới, đào, hoang phế, mục, tàn, khô...
Tên không được khắc trên tường đá
Trang sử vô danh, nét hững hờ...

Họ, người trai Việt đấy anh ơi!
Đã sống như anh, cũng kiếp người
Nhưng chết âm thầm không kẻ nhớ
AI GIEO SẦU THẢM NƯỚC, DÂN TÔI???

Ngô Minh Hằng

Đăng ngày Thứ Sáu, APR 15th, 2011
Trở về đầu trang

 

 

 


 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

NÓI VỚI NHỮNG NGƯỜI NẰM XUỐNG CHO TỔ QUỐC VIỆT NAM

Trở về đầu trang
 
(Kính dâng những linh hồn Tử Sĩ VN.)
 

Anh vẫn đó, oai hùng như dáng núi
Ánh căm hờn trong lũng mắt đau thương
Hăm mốt năm qua, trời sầu đất tủi
Nơi đáy mồ anh khóc chuyện quê hương!

Anh có nhớ trong niềm đau mất nước
Nhìn Hiền Lương máu ngập đến Cà Mau
Vẫn anh dũng, anh kiên cường tiến bước
Viên đạn thù tàn nhẫn réo thương đau...

Tuổi thanh xuân anh bừng bừng khí thế
Trái tim hồng đỏ thắm máu Tiên Long
Cổ thành xưa anh đã từng ngạo nghễ
Gương hào hùng oanh liệt bốn nghìn năm!

Ôm hoài bão và tình yêu sông núi
Anh hiên ngang đối diện với quân thù
Dù ngã xuống, bia vàng không tên tuổi
Nhưng trong lòng dân tộc đã thiên thu!

Anh không chết, muôn đời anh không chết
Và muôn đời Tổ Quốc mãi ghi công
Hỡi các anh! Những người trai tuấn kiệt
Lấy máu đào anh rửa hận non sông!

Tôi nợ anh một lễ nghi quốc táng
Lời tuyên dương, truy điệu bậc anh hùng
Hăm mốt năm qua làm thân tỵ nạn
Tôi cúi đầu nghe nước mắt rưng rưng...

Tôi nợ anh khúc quân hành rộn rã
Ánh đuốc thiêng và tiếng hát khải hoàn
Món nợ đó tôi rất mong được trả
Trả cho anh và Tổ Quốc VIỆT NAM!
 

 

Ngô Minh Hằng
Đăng ngày Thứ Sáu, APR 15th, 2011
Trở về đầu trang

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

TƯỞNG NHỚ

Trở về đầu trang
 
(Tháng Tư đau thương, xin thắp nén hương lòng, kính dâng những Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hoà đã anh dũng hy sinh cho chính nghĩa, cho Tổ Quốc Việt Nam)
 

Lòng tôi, một nén hương, thành kính
Xin thắp và xin tưởng nhớ Người
Hỡi những Anh Hùng dân tộc Việt
Máu xương Anh hiến dựng xây đời

Vì yêu dân, nước nên Anh nhận
Trách nhiệm người trai buổi nhiễu nhương
Tôi cảm ơn Anh, tôi ngưỡng phục
Tấm lòng son sắt với quê hương!

Anh đem dũng cảm, đem kinh lược
Chiến đấu, Anh ngăn bước giặc thù
Nguy hiểm không sờn, không nhụt chí
Cho dầu gục ngã giữa âm u...

Dakto, An Lộc hay Rừng Sát
Quảng Trị, Pleime hoặc Hạ Lào
Anh đã hào hùng trong chiến thắng
Hào hùng trong cả bước gian lao!

Hoàng Sa, Bến Hải xuôi Đồng Tháp
Có dấu chân Anh khắp bốn vùng
Xương máu Anh trong từng mạch đất
Trong từng nhịp thở của non sông!

Hồn Anh hoà với hồn sông núi
Dẫu chẳng bia xanh, chẳng sử vàng
Nhưng đã muôn đơì dân tộc Việt
Nhớ ơn bồi đắp, giữ giang san!

Trong từng giọt nước, từng thân cỏ
Phảng phất như Anh đã mỉm cười
Có tháng Tư nào loang máu đỏ
Quê buồn như mắt lệ Anh rơi!!!

Tháng Tư, ôi tháng Tư oan nghiệt
Ai xé mà tan những mảnh đời
Những gói poncho không đất phủ
Những đau buồn muôn kiếp khôn nguôi

Tháng Tư, ôi tháng Tư đau xót
Có những người trai chết vội vàng
Và có những người không sống nhục
Chọn cho mình cái chết vinh quang!

Anh hy sinh thế vì dân, nước
Tôi biết ơn và thương tiếc anh
Anh, đã Anh Hùng dân tộc Việt
Cho dù hoang mộ có VÔ DANH!

 

 

Ngô Minh Hằng
Đăng ngày Thứ Năm , APR 14th, 2011
Trở về đầu trang

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

LÁ THƯ VIẾT TRONG ĐÊM TRỪ TỊCH

Trở về đầu trang
 
(viết thay tâm sự một người lính VNCH gởi toàn chiến hữu)
 
 

 

 

 

 

 

Mùa Xuân lại đến, xuân xa xứ
Trừ tịch, chao ơi, nhớ bọn mày
Nhớ thuở thông hào ta đợi giặc
Nhớ giờ buông súng ngất sầu cay

Tai nghe, miệng thét như bom nổ
Mắt rực hoả châu mọc giữa ngày!
Đau nhỉ, tiền đồn không thất thủ
Mà sao lệnh xuống phải ngừng tay?!

Có thằng kê súng ngang tầm mắt
Nhả đạn như điên đón giặc vào
Bắn hết mấy băng rồi khóc ngất
Cuối cùng gục xuống tựa chiêm bao...

Có thằng ôm súng, hôn lên súng
Đưa súng lên vai để tự tình
Lựu đạn trên tay vừa tháo chốt
Nó và cây súng nát tan tinh

Có thằng nằm lịm trên đường máu
Đứa mất bàn tay, đứa cụt chân
Nếu có âm ti hay hoả ngục
Cũng thua cảnh ấy của dương trần

Bọn mình, thằng Quốc, thằng Gia ấy
Có đứa đi qua những trại tù
Có đứa giữa quê mà lạc lõng
Đòn thù đủ vị những cay chua!

Thế rồi mấy chục năm dâu biển
Tao ở xa bay nửa địa cầu
Vẫn xót thằng Nam đôi nạng gỗ
Và thương thằng Việt đã nằm sâu

Bay ơi, càng viết, càng đau xót
Giá được hôm xưa, chết dưới cờ
Thì chẳng phải nhìn ngày giặc cộng
Xâm lăng, tàn phá núi sông mơ

Mùa xuân chẳng phải xa sông núi
Để viết thư đau gởi tụi mày
Để nhớ tiền đồn heo hút gió
Thông hào, lô cốt, súng trên tay

Thân trai sống giữa thời chinh chiến
Mình có hèn đâu, sao phải thua???
Mình có hèn đâu mà mất nước...
Mà giao tổ quốc, cuốn phăng cờ!?

Ba mươi năm lẻ tao còn khóc
Mầy có vui không ở dưới mồ?
Mày có buồn như đôi nạng cũ?
Giữa đời lật lọng với mưu mô!

Xứ người, khốn nạn, tao nhìn đủ
Có đứa gian manh, đứa trở cờ
Có đứa thù xưa đòi xóa sạch
Đứa ôm chân cuội, đứa nằm mơ...

Có thằng vẫn ván bài lừa bịp
Mà bảo yêu thương nhất, cõi bờ
Đứa dụ bầy nai moi chất xám
Đứa làm từ thiện để ăn dơ!!!

Tao thương bay quá, thương dân tộc
Xót quá, quê hương vẫn mịt mờ
Chúng nó, những thằng nhân nước đục
Thả câu rồi chối chẳng thừa cơ

Nhưng sao dân tộc còn chưa tỉnh
Bảy chục năm hơn chửa thấm đòn???
Vẫn mắc mưu gian loài Việt cộng
Ván bài ba lá vẫn thua ngon!

Việt ơi, mở nắp quan tài nhé
Phụ với thằng Nam, dựng chiến hào
Lấy nạng đập lên đầu dã thú
Lấy hòm chôn lấp bọn cờ sao

Cứ thằng đầu xỏ mà tan nát
Thì lũ chân tay sẽ đổ nhào
Đừng đợi, đừng chờ thiên hạ giúp
Nhà mình, trách nhiệm của mày - tao!

Khơi nguồn, mày cứ nêu gương sáng
Tao ở ngoài ni tiếp lửa nồng
Toàn quốc sẽ rồi cùng đứng dậy
Góp tay dựng lại cõi trời Đông

Tao tin như thế, tao tin lắm
Vì giống con Tiên với cháu Rồng
Không thể ươn hèn, không chịu nhục
Ngồi nhìn tàn ác xé non sông!

Ngồi nhìn lũ vẹm vung quyền lực
Cướp của dân đen, giết giống dòng
Bọn chúng càng nhiều tư bản đỏ
Dân càng đói khổ với long đong

Hỡi bay, thằng Việt, thằng Nam đó
Tổ quốc yêu thương lắm, tụi mày
Và cũng chờ bay, lòng bất khuất
Vùng lên làm gió thổi tan mây!!!

Vùng lên đập nát bày hung hiểm
Xả láng, thi gan một cuộc này
Chính nghĩa phải ngời vì chính nghĩa
Cờ vàng dân tộc sẽ tung bay...

Ta không còn được và không thể
Cho phép gian hùng mãi múa may
Nếu cứ cúi đầu mà vuốt mặt
Bao giờ oan nhục mới vơi đây?

Bao giờ dân nước thôi đau khổ?
Và một sơn hà hết đắng cay?
Ta phải làm gì cho vạn thuở
Vẻ vang nòi giống phải không bay???

Để thơ tao viết đêm Trừ Tịch
Tràn ngập vui tươi gởi tụi mày
Danh dự đi đôi cùng trách nhiệm
Hãy vì Tổ Quốc, góp đôi tay!!

Ngô Minh Hằng
Đăng ngày Thứ Tư, FEB 9th, 2011
Trở về đầu trang

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

HẸN ANH MỘT NGÀY TÁI NGỘ (THƯƠNG TIẾC)
Bấm vào đây để in ra giấy (Print)

(Để nhớ về bức tượng THƯƠNG TIẾC. Như một lời tạ ơn,
kính dâng các Linh Hồn Tử Sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà.)
Trở về đầu trang
Gặp anh trong chiều tiễn biệt
Dáng anh lặng lẽ trầm tư
Anh ơi, anh từ chiến tuyến
Về đây ngồi tự bao giờ???

Anh từ điạ đầu Bến Hải
Khe Sanh, An Lộc, Hạ Lào?
Pleiku, Tam Biên, Darlac?
Đông Hà, Quảng Trị? Chu Pao?

Hay từ Cà Mau, Đồng Tháp
Định Tường, Cái Nước, Năm Căn?
Hoàng Sa? U Minh? Rừng Sát?
Súng rơi giữa cuộc quân hành?

Anh về từ đâu chăng nữa
Cũng đời tận hiến non sông
Anh về bao giờ chăng nữa
Cũng tươi dòng máu Lạc Hồng!!!

Tôi biết anh vì lý tưởng
Hào hùng, chiến trận xông pha
Chẳng mơ công hầu, khanh tướng
Chỉ mong mạnh nước, an nhà!

Anh đi vì yêu sông núi
Yêu đời Hải, Lục, Không Quân
Mong ngày ba miền vào hội
Mừng nhau quét sạch vô thần

Anh tự bao giờ, trầm lặng
Ngồi đây thương bạn, nhớ rừng?
Súng nằm ngang đùi, sưởi nắng
Ba lô thiếp ngủ triền lưng!

Mắt anh, dòng sông suy tưởng
Dưới vành nón sắt, xa xăm
Là anh. Anh là pho tượng...
Cho đời ngưỡng phục ngàn năm!

Cho đời vô cùng thương tiếc
Tinh hoa nòi giống Lạc Hồng
Tóc vừa xanh màu mây biếc
Mà hồn đã núi, đã sông!

Mà hồn hòa trong nhịp thở
Biển, rừng, hoa, lá, cỏ, cây
Ơn anh, bao lòng ghi nhớ
Thương anh mắt lệ vơi đầy!

Gặp anh chiều xưa tiễn biệt
Rồi xa, trăm nhánh sông đời
Quê hương, một ngày giặc chiếm
Và anh ngã xuống....Than ơi!!!

Người ta trả thù hèn hạ
Cả ngay bức tượng nữa sao?
Nghe tin, tôi đau đớn quá
Thương anh khôn xiết nghẹn ngào!

Thế rồi một chiều bụi đỏ
Tìm anh, tôi đến chốn xưa
Anh ơi, chỉ còn đổ vỡ
Hoang tàn theo với nắng mưa...

Hỡi anh, những hồn Anh Liệt
Sử vàng, Tổ Quốc ghi công*
Hẳn nghe Bình Than hội kiến
Hẳn nghe trống giục Diên Hồng

Hẹn anh một ngày tái ngộ
Là ngày quang phục quê ta
Có anh ngồi trên nền cũ
Có tôi dâng một vòng hoa....

Ngô Minh Hằng
 
Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
 
Trở về đầu trang

 

Đăng ngày Chúa Nhật, JAN 30, 2011
Cập nhật hoá ngày Thứ Năm, APR 14th, 2011
Ban Kỹ Thuật K10A-72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH