LỜI NÓI ĐẦU: Hơn tuần nay Cali mưa lạnh ngày đêm, nhìn mưa bay bỗng nhớ Quê nhà, bao kỷ niệm tưởng rằng đã chết lại trở về rõ ràng trong ký ức. Thanh Vân xin chia sẻ với bạn đọc một chuyện buồn thời xa xưa của tuổi học trò, tuổi mới vào đời, mới biết yêu.....

Ngày về... có tìm lại được kỷ niệm xưa hay không? Ngày về sao còn xa quá! Hơn ba mươi lăm năm rồi chúng ta đã làm được gì cho Quê Hương.... Xin bạn đọc một phút nhớ về Quê cũ mà ngồi lại với nhau trong yêu thương của những người cùng tâm trạng Ly Hương mơ một ngày về trong chiến thắng....

Bài thơ nhỏ này chỉ là một sự kể lể từ ký ức, bạn đọc quên đi những vụng về mà chỉ xin chia sẻ.

Đa tạ
TV

TÂM SỰ NGƯỜI YÊU CỦA LÍNH

Ôi nhớ quá mối tình yêu thứ nhất
Cho người xưa đã chết trận năm nào
Người chết rồi, tôi thấy lòng u uất
Sống giữa đời mà ngỡ tựa chiêm bao.

Bao nhiêu năm từ khi anh nằm xuống
Vẫn nhủ lòng đừng nhớ chuyện ngày xưa
Quên Y Khoa, quên những buổi đợi chờ
Quên trực thăng, quên hoa hồng Đà Lạt.


Quên được không, bao nhiêu năm lưu lạc
Đêm đêm nằm vẫn nhớ dáng anh xưa
Đồ bay đen, chiếc khăn quàng tím nhạt
Ám ảnh từng đêm, cuộc sống dư thừa.
Đông năm nay trên Quê Hương xứ lạ
Nhớ những ngày hai đứa mới quen nhau
Đường Công Lý mỗi sáng ta thường gặp
Chiều Tự Do đâu thấy nắng phai màu.


Olympia, Queen Bee, Huỳnh Hữu Bạc
Kể sao vừa những ngày tháng còn nhau
Giờ nơi đây một mình tôi ngơ ngác
Lạnh quê người tô đậm mối thương đau.

Mạc Đĩnh Chi tôi tiễn anh lần cuối
Chiều tan trường vẫn đến kể chuyện xưa
Nào ngờ đâu Quê Hương không còn nữa
Tôi xa anh, xa mãi đến bây giờ....


Thanh Vân

Nguồn: E-mail via Internet

Đăng ngày Thứ 4, DEC 23rd, 2010
Ban Kỹ Thuật K10A-72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH