Bấm vào đây để in ra giấy (Print)


Buổi chiều nhận lệnh rời Xuân Lộc
Ta muốn tìm em nói ít lời,
Nhưng sợ em buồn, không nói được
Nên đành lặng lẽ mà đi thôi

Vì chắc nhìn ta em sẽ khóc,
Bao người vợ lính sẽ buồn theo,
Yếu đuối tim ta người chiến sĩ
Trong rừng thêm tội tiếng chim kêu.


Rút quân bỏ lại đời ta đó
Bảo Chánh, Gia Rai lửa ngút trời.
Vì bí mật lui quân, ta đành phụ
Mối tình Long Khánh, tội người ơi.

Mất thêm Xuân Lộc tay thêm ngắn
Núm ruột miền Trung hun hút rồi.
Sáng mai chắc chắn, em buồn lắm
Sẽ trách ta sao lại bỏ người.


Lòng ta như trái sầu riêng rụng
Sau vườn em đó vỡ làm đôi.
Cao Nguyên bài học đầy cay đắng
Lớp lớp người rơi mỗi bước đời.

Ta chẳng muốn làm người bại trận
Thành tên tình phụ cũng đành thôi.
Nếu được đưa quân lên Định Quán
Cuối cùng một trận cũng là vui.



 

 

Đêm nay quân rút hồn ta ở,
Nhìn nước La Ngà pha máu sôi,
Thương chiếc cầu tre chờ thác lũ
Tràn qua Xuân Lộc khóc thương người

Ta đi da nhuốm màu đất đỏ
Cao su vương vấn, tóc thơm mùi,
Ta tiếc nắng vàng phơi áo trận.
Vườn nhà em chín chuối vàng tươi.

Ta nhớ người bên bày thỏ trắng,
Cho đàn gà nắm lúa đang phơi,
Dưới gốc chôm chôm còn chiếc võng
Chiếc võng nhà binh ta tặng người

(Em thương chiếc võng ngày sinh nhật
Nặng tình lính trận quá em ơi!).
Sáng mai chân bước qua Bình Giả,
Cẩm Mỹ nhìn lui luống ngậm ngùi.


Lửa cháy, lòng ta đây lửa cháy,
Một trời Gia Kiệm nhớ khôn nguôi.
Đêm nay quân sẽ rời Xuân Lộc,
Chân bước, nửa hồn ta bước lùi

Em hỡi dưới hầm em đang khóc.
Thét gào pháo địch mãi không thôi!

 

Nguyễn Phúc Sông Hương
 

 

Gia Đình
Sư Đoàn 18 Bộ Binh

 

Bấm vào đây để in ra giấy (Print)

 

Đăng ngày Thứ  Sáu, JUL 23, 2010
Ban Kỹ thuật K10A-72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH