ĂN CƠM HAY ĂN PHỞ

Đầu năm mới làm bài thơ... con cóc
Chuyện ăn cơm, ăn phở thứ nào ngon?
Thiên hạ người muốn ăn kẻ bảo đừng
Có anh còn sợ cơm nhà bị hàng xóm... bứng

Lạy Thượng đế con xin người tha thứ
Phần con, cơm khê, cơm nhão, con đều... đớp ráo
Ra đường gặp phở con cũng... chơi luôn.
Hủ tíu Mỹ Tho ư? Sức mấy con từ

Mì Vịt tìm là món con khoái khẩu
Ếch xào lăn, khỏi nói nhậu tới chiều
Càng cua rang muối càng nhai càng nhớ đến:
Cặp... mông đít em cắn mãi, sao ngon được như vầy?

Ham Bơ Gơ Mỹ ai chê xin để đấy
Tóc vàng mắt xanh, “Thù dân tộc” con đành phải trả
Su-Shi uống với Sa-Kê con sẽ... “Đoàn kết Đại Đông Á”
Jambon Pháp thịt trắng tươi thơm phức, ngu sao chẳng vồ?

Đời người ngắn ngủi làm con phải ằng-gioi
Ai cười con chịu ai chê con cũng cười
Nhưng có vài thứ con không bao giờ đụng tới:
Một là vợ bạn, hai bà con máu mủ,

Ba là phụ nữ tuổi con cháu mình...
Được dâng hiến con lắc đầu... bỏ chạy
Mai mốt ngủm, xuống đáy tầng địa ngục
(Trời đất nào dung một thằng quỷ như con?)

Gặp Diêm Vương hắn chỉ mặt quát lớn:
“Thằng quỷ sống, sao giờ này mới xuống?”
Con chẳng hãi quạt liền, “Mẹ, vừa thôi bố,
Cũng đều là... quỷ, sao mày nỡ ép nhau?

Kiếm chai rượu mình ngồi đây cạn láng
Nói thật với mi tao chẳng hám Thiên đàng,
Bởi trên đó toàn Cha Cố Bà Sơ, người đứng đắn
Mặt mày táo bón, bộ tịch nghiêm trang coi mà thấy nản,

Ăn mặc kín bưng chẳng cho ai xem tí... vú chút đùi
Uống toàn nước lạnh, hay cô ca hay cà phê sữa đá
Tao đây bợm rượu làm sao mà sống nổi?
Tao thà xuống địa ngục với mi

Bởi nơi đây hảo hán bạn bè đầy đủ cả,
Toàn những thằng trời đánh phải.... đứng xa
Những thằng ngày xưa vá trời lấp biển
Áo lính giày sô ngang dọc bốn phương trời

Nhưng nửa đường gẫy cánh dù đại bàng cũng ngã
Thành không giữ được, gạt nước mắt, lời thề xưa đành bỏ
Thằng chết thảm, thằng vào tù, thằng bỏ chạy
Uất hận cháy con tim và linh hồn ngập máu

Thôi đành “Làm Quỷ Nước Nam” kể từ ngày tháng đó...
Mi Quỷ nhà trời, tao Quỷ nước Nam, mình cùng đều là quỷ
Thôi uống đi cha đừng giở trò lý sự...”
Diêm vương nghe nói liền bùi ngùi sa lệ,

Hắn vỗ vai con “Này thằng quỷ nước Nam,
Năm 75 địa ngục tao bỗng rộn ràng,
Dân lính miền Nam tự dưng ào đổ xuống
Chết trong ngục tù, chết trên biển cả đại dương...

Chết vùng kinh tế mới, chết vì thiếu ăn, chết bờ chết bụi
Những người thảm tử chết oan mắt không thể nhắm
Chuyện tang thương tao đâu biết, bây giờ mi mới nói,
Cho tao xin lỗi đã làm mi nổi nóng

Thôi bây giờ mi có muốn chi không?”
“Lỗi phải mẹ gì vểnh tai nghe tao nói
Tao muốn mi lên trở lại trần thế
Diệt hết loài Cộng Phỉ cho tao

Thằng Hồ thằng Duẫn chết trốn nơi nao?
Và luôn cả thằng cẩu Kỳ khốn nạn
Chỉ cho tao, tao đái vào mặt chúng”
Diêm Vương đưa con cuốn sổ miệng cười cười:

“Chuyện nhỏ cưng ơi, đây này mày sẽ thấy
Cộng Phỉ sắp tàn rồi sổ sách có ghi đây
Còn bọn thằng Hồ tụi Cộng Sản ác ôn
Tao nhốt hết dưới hầm phân mày ỉa đái

Thôi uống đi cưng để rồi cho tao hỏi
Tại sao trần thế có cơm mà còn hay mê phở?”
Con làm ngụm rượu khà ra một phát:
“Mẹ, quỷ nhà trời sao hiểu được bọn tao?

Cơm ăn hoài phải đổi món chớ sao
Không những Phở ngon nhưng còn nhiều thứ khác...”
Diêm vương ngắt lời và chắp tay mà lạy:
“Con lạy ông, xin ông đừng nói nữa

Làm con thèm chắc bỏ địa ngục theo ông
Ông quả đúng là một thằng quỷ sống...”




Quỷ sống (mầm non thi sĩ)
Trường Sơn Lê Xuân Nhị

Nguồn: Liên Hội Cựu Chiến Sĩ QLVNCH/HTĐ.

Đăng ngày Thứ Hai, MAR 7th, 2011
Ban Kỹ Thuật K10A-72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH