Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
THUỐC TÂY, THUỐC BẮC, THUỐC NAM
DƯỚI MẮT MỘT BÁC SĨ TÂY Y
BS Nguyễn văn Hoàng (Hoàng Nguyên)
Kính thưa quý vị, một hôm, có một bệnh nhân đến phòng mạch, yêu cầu
chúng tôi thử máu tổng quát. Là bác sĩ, trước khi thử máu thì cần phải
biết tại sao bệnh nhân có yêu cầu này, vì nhiều khi bệnh nhân có những
căn bệnh mà cuộc thử nghiệm tổng quát không phải là thử nghiệm thích hợp
nhất. Sau khi được hỏi bệnh cẩn thận, bệnh nhân dứt khoát là không bị
bệnh gì cả, chỉ muốn khám nghiệm tổng quát. Thấy bệnh nhân trong độ tuổi
giữa 45 và 49, cũng là tuổi mà bộ y tế muốn các BS làm một cuộc khám
nghiệm tổng quát, chúng tôi đồng ý cho bệnh nhân thử máu.
Thật tình cờ, khi kết quả trở về thì cho thấy bệnh nhân bị suy gan khá
trầm trọng. Tất nhiên tiếp theo đó những thử nghiệm khác được tiến hành,
để tìm hiểu thêm nguyên nhân của sự suy gan, mà người Việt mình thường
gọi là nóng gan, như thử các bệnh viêm gan do siêu vi khuẩn gây ra, siêu
âm gan, và hỏi lại thật cặn kẻ việc ăn uống cùng thuốc men của bệnh
nhân. Nên biết, rượu hay thuốc làm giảm mỡ (cholesterol) cũng thường là
nguyên nhân làm cho "nóng gan".
Kết quả là không một nguyên nhân nào được tìm thấy, nhưng chính trong
lần khám nghiệm thứ ba này, bệnh nhân tiết lộ đang dùng thuốc Bắc, mặc
dù trong những lần khám nghiệm trước, đã được hỏi về những thuốc men mà
bệnh nhân sử dụng. Sau một thời gian ngưng uống liều thuốc Bắc này, gan
bệnh nhân trở lại bình thường.
Kính thưa quý vị, chúng tôi lớn lên ở VN, tuy không học qua Đông y,
nhưng cũng nghe lõm bõm về khái niệm âm dương ngũ hành, thổ sinh kim,
thủy khắc hỏa vân vân. Khi ở VN thì chúng tôi học 4 năm đại học ngành
hóa học, thấy người Tây phương chia vạn vật ra làm hàng tỉ tỉ hợp chất
khác nhau, mà thành phần đơn chất căn bản để cấu tạo nên những hợp chất
này là nguyên tố, như oxygen, carbon, sắt, đồng, nitrogen vân vân. Té ra
đời không thể nhìn đơn giản với kim mộc thủy hỏa thổ mà đủ (quan niệm
của Hy Lạp cách đây mấy ngàn năm cũng tương tự như vậy, nhưng nay người
ta đã tiến rất xa rồi). Khi sang Úc, học ngành y, thì chúng tôi được
biết thêm cách thức Tây phương nghiên cứu thuốc men.
Xin được vắn tắt về cách Tây y nghiên cứu một môn thuốc trước khi thuốc
này được đưa ra thị trường cho người bệnh dùng: Một liều thuốc Tây căn
bản, thường chỉ bao gồm một hợp chất (hoặc cao lắm là vài hợp chất) trộn
với chất bột không có tính thuốc. Sau khi thử trên loài vật có hệ thống
sinh lý tương đối giống con người và đã xác định được hiệu quả của
thuốc, người ta mới bắt đầu thử trên con người.
Ở giai đoạn thử trên con người này, hầu như luôn luôn người ta sử dụng
phương pháp gọi là "double blinded study". Xin đưa một thí dụ. Các bệnh
nhân có cùng một căn bệnh, sẽ được chia làm 2 nhóm. Một nhóm sẽ được cho
uống thuốc thật và một nhóm được cho uống thuốc giả (placebo), tức là
viên thuốc chỉ có chất bột mà không có hợp chất thuốc.
Bác sĩ cho thuốc cũng không hề biết viên thuốc mình cho bệnh nhân uống
là thực hay giả, và tất nhiên bệnh nhân cũng không biết luôn. Do đó,
người ta gọi là "double blinded", cả hai, thầy lang và con bệnh, đều bị
"bịt mắt". Người biết ai uống thuốc thật, ai uống thuốc giả là những
nhân viên hành chánh, chưa hề gặp mặt các bệnh nhân. Sau một thời gian
dùng thuốc, bệnh nhân được kiểm tra lại. Thí dụ như trong trường hợp thử
nghiệm loại thuốc giảm áp huyết, người ta sẽ đo lại áp huyết của bệnh
nhân, và so sánh với áp huyết trước khi dùng thuốc. Cùng lúc, người ta
hỏi bệnh nhân về các phản ứng phụ, như buồn nôn, chóng mặt, vân vân, và
đo đạc những thay đổi khách quan khác như thử máu xem gan có bị "nóng"
(bệnh) hay không, công năng thận ra sao, vân vân. Sau đó người ta đưa
sang thống kê để phân tích.
Nếu trường hợp 99% người uống thuốc thật khỏi bệnh, còn chỉ có 1% người
uống thuốc giả khỏi bệnh, thì ta có thể kết luận là thuốc này công hiệu.
Ngược lại, nếu chỉ có 5% người uống thuốc thật hết bệnh và có 4% người
uống thuốc giả cũng khỏi bệnh, thì có thể ta cũng thấy được uống thuốc
hay không cũng không khác gì nhau, tức là thuốc không nhiệu nghiệm.
Nhưng thông thường, kết quả không rõ rệt như vậy, mà có thể là 563/1000
người dùng thuốc thật sẽ khỏi bệnh, 230/1000 người dùng thuốc giả hết
bệnh. Như vậy thì thuốc thật có công hiệu không? Và thuốc giả thì sao,
vì cũng có người hết bệnh đó mà. Đến đây, vai trò của toán thống kê vô
cùng quan trọng. Toán thống kê cuối cùng sẽ cho ta một kết luận, kết
luận rằng có thể nào vì "rùa" (tình cờ) mà có nhiều người uống thuốc
thật khỏi bệnh hơn người uống thuốc giả không. (chỉ số dùng để kết luận
này được gọi là "p value", và nếu nó nhỏ hơn 0.05 thì kể như không thể
nào thuốc thật "chó ngáp phải ruồi" được). Song song đó, người ta cũng
phải bảo đảm những bệnh nhân tham gia cuộc thử thuốc không có những bệnh
khác, hoặc không có uống những thuốc khác.
Sở dĩ người ta phải so sánh người uống thuốc thật và thuốc giả là để
loại đi vai trò của tâm lý ảnh hưởng lên người bệnh (hiệu ứng tâm lý này
rất quan trọng, gọi là placebo effect), vì nhiều người chỉ nhờ tin tưởng
mà hết bệnh, nhất là đối với những chứng bệnh mà ta không thể đo lường
một cách khách quan được, thí dụ như bệnh nhức đầu. (Nhức, đau, ngứa là
những triệu chứng vô cùng chủ quan, chỉ có bản thân bệnh nhân mới định
lượng được thôi). Và, sở dĩ người ta chú ý đến những yếu tố khác của
bệnh nhân là vì những yếu tố này có thể ảnh hưởng đến căn bệnh. Thí dụ
như một người nghĩ rằng vì nhờ uống hà thủ ô mà tóc trở nên đen, nhưng
không chừng trong thời gian đó, người này ăn nhiều rau giấp cá, mà chính
rau giấp cá mới có tác dụng làm đen tóc thì sao (chỉ thí dụ như vậy mà
thôi). Chắc chúng ta không biết được trong 1000 người uống hà thủ ô thì
có bao nhiêu người tóc bạc trở thành đen (e rằng không có đến 1 người,
nhờ vậy mà thuốc nhuộm tóc vẫn bán chay re re).
Kính thưa quý vị, đó là quá trình thử nghiệm và thực nghiệm của Tây y,
mà theo chúng tôi, y học cổ truyền của chúng ta không có. Y học cổ
truyền dựa trên kinh nghiệm tích lũy, nhưng không có thống kê rõ ràng.
Chúng tôi được biết có rất nhiều bệnh nhân tin rằng uống thuốc Bắc sẽ
khỏi một số bệnh nan y, tốn tiền rất nhiều, nhưng cuối cùng trong một
ngàn người dùng thuốc này có bao nhiêu người khỏi bệnh và bao nhều
người... quy tiên, ta cũng không biết. Một số người do nhìn thấy một vài
trường hợp cá biệt rồi khái quát hóa, cho rằng liều thuốc đông y ấy có
hiệu nghiệm trên mọi người. Có lẽ là vì Đông y thiếu thực nghiệm và
thống kê.
Thứ đến, rất nhiều bệnh nhân than phiền về phản ứng phụ của Tây y.
Kính thưa quý vị, trong khi một viên thuốc Tây chỉ có một hay hai hợp
chất, thì một khúc rễ cây, một túi mật, có hàng chục đến hàng trăm hợp
chất trong đó. Như vậy thì "phản ứng không mong muốn" (unwanted effects)
ắt phải nhiều hơn rất nhiều. Một viên Morphine chỉ chứa có chất Morphine
mà thôi, trong khi đó nếu ăn một cây á phiện thì ta cho vào cơ thể biết
bao nhiêu tạp chất khác. Vấn đề nằm ở hai chữ: LIỀU LƯỢNG.
Kính thưa quý vị, chắc chắn một số thuốc Ta, thuốc Bắc, thuốc Nam cũng
có hiệu lực, nên mới lưu truyền cả ngàn năm, nhưng sự nghiên cứu của
những loại thuốc này thực thua kém thuốc Tây rất xa. Nói đến thuốc Bắc
thuốc Nam thì chắc có lẽ vua Càn Long, Tần Thủy Hoàng, các đại quan, phú
hộ của Tàu là người uống nhiều nhất, cũng được toàn các danh y, Hoa Đà,
Biển Thước chẩn trị. Nhưng kết quả các vị ấy ra sao, chết lúc bao nhiêu
tuổi, có mạnh khỏe hơn tổng thống Bush hay không, ta cũng thấy rồi.
Các vị ngày xưa thường nói, nhân sinh thất thập cổ lai hy, bây giờ với
Tây y thì nhân sinh thất thập mà "die", thì là... hơi yểu mệnh đó. Ngày
nay, có rất nhiều cô chú bác đã xấp xỉ thất thập, nhưng vẫn còn mạnh
cuồi cuội, đi shop, đi du lịch, đi biểu tình rần rần, so với các vị quan
lớn, vua chúa ngày xưa thì khỏe và thọ hơn nhiều, dù không uống sâm
nhung, dù không dùng cao hổ cốt, lộc nai, sừng tê giác.
Bài tâm tình về thuốc này không nhằm việc bài bác Đông y, mà chỉ để
chúng ta thấy được sự khác biệt trong nghiên cứu giữa Đông và Tây y. Là
một người theo ngành khoa học, nhìn đời qua cặp mắt thống kê, cá nhân
của chúng tôi chỉ được thuyết phục khi nào thuốc Bắc, thuốc Nam, Đông y,
Trung Y, có những nghiên cứu tinh tế, chi tiết, với sự chứng minh của
thống kê mà thôi.
Nhiều bệnh nhân khi gặp bác sĩ Tây y, thường hỏi thuốc này có những phản
ứng phụ gì. Hầu như lúc nào BS cũng biết, nếu không biết thì mảnh giấy
hướng dẫn trong hộp thuốc cũng có ghi. Quý vị vẫn có thể dùng thuốc Bắc,
thuốc Nam, nhưng khi gặp các Đông y sĩ, hay Trung y sĩ, nên hỏi xem
thuốc ấy có tạo phản ứng phụ gì không. Điều này sẽ hữu ích cho hiểu biết
và sức khỏe của chúng ta.
Bài của Bác sĩ Nguyễn văn Hoàng (Hoàng Nguyên)
Nguồn: Việt Vùng Vịnh
Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
Đăng ngày Thứ Ba, NOV 30, 2010
Ban Kỹ thuật K10A-72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH