Bấm vào đây để in ra giấy (Print)

NGHĨA TỬ LÀ
NGHĨA TẬN, VIẾT VỀ CÁI CHẾT CỦA
NGUYỄN CAO KỲ
Trường
Sơn Lê Xuân Nhị
Như
thế là mọi người đều đã biết, ông NCK đã về bên kia thế giới, hay nói
văn hoa một chút, là đã tiêu diêu miền cực lạc, hay đã về Nước Chúa, hay
nói một cách... Không quân hơn, là đã cất cánh bay về một cõi trời vô
định. Đây là lần đầu tiên tôi dùng tiếng “Ông” để gọi NCK kể từ khi ông
ta về Việt Nam quỵ lụy và ăn mày bọn Việt Gian Cộng Sản. Tại sao tôi lại
dùng tiếng ông như thế? Xin thưa, Nghĩa Tử là Nghĩa Tận. Ông Kỳ chết
rồi, mình không nên làm nhục một cái thây ma, bôi nhục một xác chết, một
đống thịt già... thầm lặng không còn khả năng để tự vệ cho mình. Người
Quốc Gia mình hơn bọn Việt Gian Cộng Sản ở chỗ đó.
Nghe tin ông Kỳ chết, tôi chẳng vui mà cũng chẳng buồn. Chẳng vui bởi vì
tôi biết NCK, giống như bạn, như tôi, trước sau gì thì cũng phải ngủm củ
tỏi mà thôi. Dĩ nhiên, nếu NCK chết cách đây chừng 20 năm thì đã là một
cái chết bình thường, lịch sử ngàn năm sẽ ghi NCK là một cựu Thủ tướng,
cựu phó Tổng Thống của VNCH, dù chẳng làm được con mẹ gì cho tổ quốc
ngoài việc ăn nhậu và phá thối, nhưng ít nhất cũng đã không phản bội anh
em, bạn bè, chiến hữu. Tôi chẳng buồn vì thế giới này thiếu đi một thằng
Việt gian như NCK thì là một chuyện mừng chứ không phải chuyện buồn.
Nghe tin NCK ngủm củ tỏi, tôi ngồi thừ, như đã nói, chẳng vui chẳng
buồn, làm chừng chục lon bia và tự hỏi lòng mình, tại sao tôi lại khinh
ghét NCK đến thế. Tại sao trong cả cái Quân Chủng Không quân của tôi,
anh hùng đầy dẫy, chỉ có mình tôi, một anh Thiếu úy quèn, một thằng út
nhỏ bé của phi đoàn 114, đứng ra chửi NCK, đại diện quân chủng Không
quân to lớn của tôi đi xin lỗi mọi người về cái hành động ô nhục của
NCK. Và cuối cùng, tại sao, có vài người lại còn bênh vực NCK như thằng
chó đẻ ĐVA và vài thằng Không quân khốn nạn khác. (chúng mày rồi sẽ biết
tay tao.)
Trước hết, xin nói thật rằng, giống như bao nhiêu phi công trẻ của
QLVNCH những ngày chưa mất nước, NCK ngày xưa là thần tượng của tôi. Tôi
thích cái tính khí ngang tàng, hào phóng, có sao nói vậy của NCK. Dĩ
nhiên, chúng tôi đều biết, NCK chẳng có đầu óc gì lắm, nói nhiều làm ít,
nhưng tuổi trẻ là tuổi của tha thứ, hào hùng, chúng tôi chẳng để ý đến
những chuyện này, thậm chí, còn nghĩ như thế mới là tốt, mới là... Không
quân.
Năm 1984, thành phố NEW ORLEANS [NO] tổ chức Lễ Thượng Kỳ, treo cờ Quốc
Gia trước Tòa Thị Chánh thành phố, hội cựu quân nhân chúng tôi có mời
NCK về tham dự. Chúng tôi đã tổ chức vô cùng chu đáo. Xuống phi cơ, Kỳ
được mời vào phòng VIP và sau đó lên xe Limo, được cảnh sát với xe mô tô
hộ tống chở về khách sạn sang trọng nhất thành phố nổi tiếng ăn chơi
này. Ngày xưa Tào Tháo đãi Quan Công ba ngày một đại yến, mỗi ngày một
tiểu yến, nhưng anh em chúng tôi đãi NCK mỗi ngày ba đại yến, luôn luôn
có Cognac XO và sơn hào hải vị quý nhất của thành phố NEW ORLEANS do
chính những anh em đi biển đem về.
Có lẽ kể từ khi sinh sống tại Mỹ, đây là lần đầu tiên Kỳ được tiếp đãi
trang trọng như thế. Dĩ nhiên, Kỳ chẳng bao giờ hiểu được rằng cảnh sát
Mỹ chẳng bao giờ xách xe mô tô đi hộ tống cho ai nếu không được trả
tiền, chẳng có khách sạn sang trọng nào cho người ở miễn phí, chẳng có
nhà hàng nào cho chúng tôi ăn free vì sự có mặt của NCK.
Chúng tôi phải trả tiền và những số tiền này là những đồng tiền mồ hôi
nước mắt của anh em chúng tôi đóng góp. Anh em chúng tôi, những người đi
làm lao động đầu tắt mặt tối thì lương ba cọc ba đồng, những người làm
văn phòng thì lương lại càng ít hơn, thêm vào đó, còn bill nhà, bill
cửa, vợ con một đống, nhưng cũng ráng đóng góp, chỉ hy vọng mình có thể
làm được việc gì đó cho quê hương. Ngày lễ, anh em chúng tôi ngồi tuốt
phía dưới xa, nhìn Kỳ ngồi trên hàng ghế danh dự, ăn nói với những tai
to mặt lớn của thành phố, chúng tôi lấy làm hãnh diện vô cùng. Ai khinh
tướng chúng tôi thì có quyền khinh, nhưng chúng tôi không khinh tướng
của chúng tôi.
Kỳ lúc ấy quả thật là một thần tượng của anh em chúng tôi. Báo chí
truyền hình phỏng vấn, Kỳ trả lời bốp chát, cứ y như ngày nào ở Việt
Nam. Mãi sau này, khi coi lại những cái clip, tôi mới đau đớn nhận ra
rằng những lời tuyên bố của NCK toàn là bố láo, chẳng ra đâu vào đâu,
toàn là nhắc nhở đến một thời quá vãng cũ, tự đánh bóng mình một cách
hợm hỉnh, chẳng có liên quan gì đến chuyện vinh danh QLVNCH như anh em
chúng tôi hằng mơ ước.
Có thể, có người bảo, tại mấy ông ngu nên mới đón tiếp NCK long trọng
như thế chứ ông ấy đâu cần mấy ông đón tiếp đâu. Câu trả lời là: Đúng,
có thể chúng tôi ngu, nhưng người lợi dụng cái ngu ấy của chúng tôi thì
thật đáng phỉ nhổ. Chúng tôi ngu vì tình thương Tổ quốc. Ngu vì chúng
tôi còn biết làm người, còn có lương tri, biết liêm sỉ, biết nhục là gì.
Hơn nữa, tuổi trẻ là tuổi của tha thứ và hy vọng. Chúng tôi hy sinh và
chẳng bao giờ tính toán. Nếu biết tính toán một chút thì ngày xưa, tôi,
17 tuổi đã không bỏ nhà đi lính. Nếu biết tính toán một chút thì tôi đã
không xông pha giữa hòn tên mũi đạn, bay một ngày 8 tiếng đồng hồ, để
kết quả là bị kéo về phi đoàn nhốt tù vì tội “bay quá thấp, coi thường
mạng sống của phi hành đoàn” (chuyện này xin hỏi phi đoàn trưởng của
tôi, Trung tá Tám khóa 17 Đà Lạt hiện ở Orange County, Cali, xem thử ổng
nhốt tôi bao nhiêu lần vì những tội gì? Muốn biết thêm thì hỏi ĐU Hưởng
ở Canada, ĐU Nhơn ở Orlando, FL. Và nếu hỏi thì xin hỏi luôn, những huy
chương của tôi trong 4 năm trời lăn lộn ở những chiến trường đẫm máu
nhất, nhiều khi tàu bị bắn rách phải bỏ vì không vá được, ai đã lấy hết
mà chỉ để cho tôi một cái Phi Dũng Bội Tinh là một cái không ai có thể
ăn cắp được vì có tên tôi. Hỏi luôn Thiếu tá Lý Bửng, trưởng phòng HQ
phi đoàn 114, họp hành quân phi đoàn, tuyên bố một câu xanh dờn như sau:
Chúng tôi mất công điều động các anh đi bay, chúng tôi phải được chia sẻ
những huy chương của các anh. Ai bảo phi công QLVNCH hào hoa phong nhã
hay sung sướng? Không có đâu, chỉ toàn là mồ hôi, máu và nước mắt mà
thôi, quí vị ơi. Nhưng vì tổ quốc, chúng tôi chẳng phiền hà gì. Chúng
tôi chấp nhận chịu thiệt thòi để cho dân tộc được hạnh phúc. Đơn giản
như thế thôi.)
Sau lần đến thành phố NO, NCK đâm ra yêu thành phố quê mùa nghèo hèn
này. Cũng dễ hiểu thôi bởi vì Kỳ đã bị những chỗ khác tẩy chay, trong
khi đó, dân NO chúng tôi vốn quê mùa dốt nát và... chẳng biết mẹ gì
ngoài chuyện lo cho gia đình đầy đủ êm ấm, đón tiếp Kỳ như một ông vua.
Thêm vào đó, như ai đã nói, trong thế giới mù thì thằng chột là vua. Kỳ
muốn làm thằng chột trong thế giới mù người Việt Nam của thành phố NO.
Thế là Kỳ khăn gói quả mướp dọn về NO ở.
Kỳ đến NO với hai bàn tay trắng, và mọi người, ai cũng biết như thế.
Nhưng không sao, tiền bạc là thứ nhỏ, Kỳ mới là quan trọng. Tôi không
bao giờ quên được đêm Thanks Giving năm ấy tại nhà hàng ChinaTown của
Đại Tá Ân.... Đêm hôm ấy Kỳ mặc đồ quân phục Đại Lễ Không quân màu
trắng, đeo hai sao, ngồi bên cạnh tướng Westmoreland mặc thường phục. Kỳ
nói không bao giờ ngừng, trong khi tướng Westmoreland chỉ mỉm cười yên
lặng. Hội Cựu Quân Nhân ngày ấy giao cho tôi trọng trách bảo vệ an ninh
cho NCK. Khỏi cần phải nói, tôi làm tròn bổn phận mình.
Sau lễ chào cờ, Kỳ và Westmoreland ngồi xuống trên bàn ghế danh dự trên
cao, nhìn xuống dưới, nơi khoảng 300 thực khách đang ngồi. Không hiểu
tại sao, lúc ấy Kỳ có vẻ mặt không vui. Tôi đến bên Kỳ và hỏi, “Mọi
chuyện OK không Thiếu tướng?”
Kỳ nói ngay:
-Anh lấy cho tôi chai rượu.
Lúc ấy tôi mới nhận ra là ban tổ chức đã quên bỏ chai rượu cho bàn danh
dự. Tôi nói liền “Thiếu tướng chờ chút, em đi lấy cho.” Tôi liền đi hỏi
“Chai Rượu cho ông tướng” nhưng chẳng ai có. Thế là tôi đành phải phóng
ra ngoài, trời đêm ấy lạnh, vạn vật đóng băng, chạy bộ đi kiếm cho Kỳ
chai rượu. Tôi chạy cỡ 5 block đường, lạnh quá nên... teo mẹ nó chim,
tay chân run cầm cập, cây 9mm trong bụng xém rớt xuống đất mấy lần mới
nhìn thấy một cái tiệm chạp phô nhỏ. Đây là tiệm chạp phô bán cho người
nghèo nên tôi kiếm tới kiếm lui chỉ thấy được chai Hennessy VS, tức là
loại rượu rẻ tiền. Tôi biết khẩu vị của Kỳ phải là thứ XO thượng hạng,
nhưng chẳng biết làm sao hơn đành mua đại. Tôi ôm chai rượu chạy giữa
trời, chim lại teo vì trời lạnh quá, nhưng tự nhủ rằng dù... teo chim
nhưng mình cũng làm tròn bổn phận của một người lính với vị chỉ huy cũ.
Tôi trở về, hí hửng đem chai rượu để trên bàn, chờ đón một lời khen.
Nhưng khi nhìn thấy chai rượu, có lẽ vì không phải là thứ XO như Kỳ
thích, Kỳ nhăn mặt lại, chẳng thèm nói một lời cám ơn. Tôi cũng chẳng
buồn vì nghĩ rằng Kỳ bận rộn với những việc lớn nên không có thì giờ cho
những chuyện nhỏ như chuyện cám ơn vớ vẩn một tay Thiếu úy vô danh.
Kỳ ở nhà Đại tá Ân. Lúc ấy (1985) Đại tá Ân làm chủ nhà hàng Chinatown,
tiền bạc rủng rỉnh, bạn bè thì có những tai to mặt lớn như NCK, đàn em
thì có những tay nổi tiếng như Lý Tống (LT), Tương Sĩ Lương, (TSL) Lê
Hồng Thanh... tối thứ sáu thứ bảy tổ chức văn nghệ gọi là Đêm Làng Văn,
thu cả chục ngàn đô la một đêm. Đại tá Ân còn yểm trợ cho Trương Sĩ
Lương ra tờ báo “Tiếng Nước Tôi”, tờ báo đầu tiên của thành phố NO. (Lúc
ấy tôi mới chập chững cầm bút, viết mấy bài, tốn bao nhiêu tô phở cho
TSL nhưng bài chẳng bao giờ được đăng. Dù không được đăng bài, nhưng
được đi ăn nhậu với nhà báo TSL làm tôi cũng thấy an ủi phần nào.) Người
bạn tâm huyết của Kỳ lúc ấy là LT. LT vượt biển, báo Reader Digest có
đăng chuyện này, trở thành ngôi sao sáng. LT đang đi học nhưng cứ bị Kỳ
gọi tới, rủ đi nhậu.
Đùng một phát, tôi nghe NCK mở vựa bán tôm ở Houma. Trước khi viết thêm,
tôi xin nói về chuyện tôm cá ở NO.... Năm 75, rất nhiều người tị nạn gốc
Phước Tỉnh,vốn sống bằng nghề đánh tôm đánh cá, đã định cư tại thành phố
này. Họ chịu khó nên chẳng bao lâu trở thành giàu có, lợi tức hàng năm
lên đến vài trăm ngàn đô la hoặc triệu đô la là chuyện thường. Nhưng, ít
ai biết được rằng, người đánh cá giàu, nhưng người chủ vựa tôm cá còn
giàu gấp trăm lần. Chủ vựa mua tôm với giá, ví dụ, 1 đô la, họ đem bán
ra thị trường gấp 5 giá này. Mỗi một ngày, mua về cỡ 100 ngàn cân, bán
đi, bạn làm con tính thì sẽ biết số tiền lời nó như thế nào.
Mới nhìn qua thì ai cũng phải công nhận, Kỳ quyết định ra mở vựa tôm là
một quyết định khôn ngoan. Vấn đề ở đây, quan trọng nhất, Kỳ chỉ có hai
bàn tay trắng, lấy tiền ở đâu ra để mở? Kỳ may mắn ở chỗ có thằng phó
giám đốc nhà băng người Mỹ ngày xưa là THỦY QUÂN LỤC CHIẾN Mỹ, biết Kỳ,
nên đứng ra yểm trợ, cho Kỳ vay tiền, tôi nghe nói là 1 triệu đô la. Kỳ
lại kêu gọi anh em Không quân đóng góp, hùn vốn, hứa hẹn đủ thứ.
Thế là anh em Không quân Việt Nam đùng đùng đóng góp, kẻ vài trăm, người
vài ngàn. Đau đớn một điều là bây giờ, nếu ai về NO hỏi người Không
quân, lần ấy bạn mất cho NCK bao nhiêu thì chẳng ai dám nói sự thật.
Nghề làm chủ vựa, coi dễ nhưng khó vô cùng. Thường thì những chủ vựa là
cha truyền con nối. Muốn lấy lòng những thuyền đánh tôm, họ phải chứa
xăng dầu, nước đá, đồ ăn thức uống đầy đủ để khi tàu cặp bến, họ bán tôm
xong là có xăng dầu, nước đá, đồ ăn thức uống đi liền cho chuyến tới. Vì
nghề chủ vựa là nghề béo bở, cho nên, để cạnh tranh nhau, nhiều khi chủ
vựa còn chứa cả gái điếm, cần sa ma túy bán cho người đánh cá.
Kỳ làm sao hiểu được những chuyện này. Lại còn huyênh hoang tuyên bố,
chúng nó phải bán tôm cho tôi vì tôi là NCK. Nhưng, thành thật mà nói,
Kỳ cũng nghĩ đến vấn đề PR chứ. Giải pháp PR của Kỳ là kéo thằng Đặng
Văn Âu (ĐVA) từ Houston về ra tờ báo “Ngư Phủ”. ĐVA gặp tôi, nhờ tôi chỉ
bảo về việc muốn đặt một giàn máy điện toán đánh được chữ Việt để làm tờ
Ngư Phủ. Tôi bảo, ông giao cho tôi 3 ngàn đô la, tôi thiết trí cả máy
in, là xong việc. ĐVA không giao cho tôi mà tự làm lấy, và "bill" cho
Kỳ, tôi nghe nói, khoảng 10 ngàn đô la. Giống như Việt Gian Cộng Sản,
chúng nó ăn cướp lẫn nhau.
Ngày tờ “Ngư Phủ” ra đời, tại nhà anh Toàn Huế, ĐVA khoe tôi tờ báo Ngư
Phủ số một. Tôi xem qua, chút xíu nữa thì ói, cười, nửa đùa nửa thật,
bảo: “Nếu tôi là tướng Kỳ, tôi ra copy chừng vài trăm cuốn video XXX về
phát cho ngư phủ, may ra họ còn nhớ đến tướng Kỳ mà bán tôm cho ổng. Dân
ngư phủ làm gì biết đọc mà anh lại làm báo?” ĐVA bảo, ông say rồi. Tôi
bảo, người say mới dám nói sự thật. Cả bàn cùng cười.
Tờ báo Ngư Phủ ra được số thứ hai thì NCK khai phá sản. ĐVA âm thầm về
lại Houston, dĩ nhiên, không quên đem theo bộ computer 10 ngàn đô la
theo. Thằng phó giám đốc nhà băng người Mỹ bị mất việc, và không biết
bao nhiêu anh em Không quân bị mất tiền.
Tôi không gần gũi Kỳ nên không biết tại sao Kỳ khai phá sản, nhưng sau
đây là suy luận của tôi:
1/ Trên cõi đời này, làm việc gì cũng thế, từ việc rửa một cái chén nhỏ
cho đến việc coi sóc một công ty to lớn, người ta phải có sự cố gắng,
biết chịu khó làm việc. NCK là loại người biếng nhác, nói thì hay nhưng
không bao giờ dám thò tay ra làm một việc gì. Kỳ mở vựa tôm, đúng ra thì
phải có mặt từ lúc sáng tinh mơ, đôn đốc nhân viên chùi rửa vựa, tiếp
đãi khách hàng, đàng này, Kỳ cứ ở lì ở thành phố NO, ăn nhậu chè chén,
giao hết mọi việc cho đàn em, sáng 12 giờ mới bước ra khỏi giường, chiều
7 giờ đã bày tiệc rượu, hỏi vựa cá nào còn có thể sống được.
2/ Đàn em của Kỳ toàn là thứ ăn hại, giết Kỳ sau lưng Kỳ nhưng Kỳ không
hề biết. (Như thằng ĐVA chẳng hạn. Nó càng bênh vực Kỳ thì người ta càng
ghét Kỳ.)
3/ Kỳ là một con người giỏi mồm miệng nhưng ngu dốt, không có đầu óc.
Nhưng không sao, những chuyện này là những chuyện có thể tha thứ được.
Ai mất tiền đau khổ thì cũng coi như mình đi buôn, không gặp thời, đành
chịu. Tôi bắt đầu đòi uống máu NCK khi nghe tin Kỳ chơi luôn con vợ của
bạn mình, vợ của Đại tá Ân là bà Kim. Tôi có ông anh kết nghĩa là BS
Liệu dân Nhảy dù, dạy tôi một câu như sau: “Vợ của bạn là mẹ của mình.”
Anh Liệu khỏi cần dạy, tôi cũng biết những điều căn bản này của giang
hồ.
Nói tới anh Liệu và NCK, tôi phải kể một chuyện như sau. Một ngày, anh
em chúng tôi hẹn nhau ở Houston để ăn nhậu, nhưng bị thất lạc. Mãi cho
đến gần tối, anh Liệu mới liên lạc được với tôi. Anh Liệu cho địa chỉ
nhà của ông Quế (ai không tin cứ hỏi Cò Quế Houston kiểm chứng cho việc
này). Chúng tôi đi nhưng vừa đi vừa chửi thề vì đường xa quá.
Đến nơi mới nhận ra rằng mình đang bước vào một cái lâu đài chứ không
phải là nhà. Bước vào nhà, tôi ngạc nhiên khi nhìn thấy NCK đang ngồi
chễm chệ ở ghế chính của bàn tiệc, chung quanh NCK là một lô toàn những
người lạ mắt (sau này tôi mới biết toàn là BS, bạn anh Liệu ở bên Âu
Châu qua). Tôi quay lui bỏ đi về. Anh Liệu chạy theo, hỏi tôi sao thế.
Tôi bảo, “Em không muốn ngồi chung với thằng ăn cắp vợ bạn.” Anh Liệu
năn nỉ tôi bảo, “Thôi, chuyện ông Kỳ lấy ai và lỗi của ai thì mình chưa
biết, nhưng anh em tề tựu cả đây, em bỏ đi về coi kỳ quá.”
Nể lời người hùng Charlie, tôi đành trở lại ngồi xuống, nhưng chọn một
góc bàn, nơi cuối cùng của bàn tiệc, không thèm nhìn NCK. Lúc ấy tôi đã
có chút ít tiếng tăm, viết được vài cuốn sách, cho nên thiên hạ sau khi
nghe tên tôi thì liền bu xuống ngồi gần tôi để hỏi chuyện. Chẳng có ai
còn để ý đến NCK nữa. Nửa tiếng đồng hồ sau, Kỳ bị bỏ cô đơn liền gọi
tôi:
-Này anh, nghe nói anh ngày xưa là phi công hở.
Dĩ nhiên, Kỳ đã quên mất chuyện tôi đã chạy 5 block đường lấy cognac cho
Kỳ uống. Tôi trả lời:
-Đúng. Ngày xưa tôi là phi công của QLVNCH.
-Tại sao anh có vẻ làm lơ với tôi.
Tôi nói thẳng:
-Tôi không muốn nói chuyện với thiếu tướng.
-Tại vì sao?
Bàn rượu căng thẳng. Anh Liệu ngồi sát bên tôi, cứ bấm vào đùi tôi lia
lịa, bảo nhỏ:
-Chú mày cương quá, không được.
Tôi trả lời:
-Thôi thì bây giờ như thế này. Nếu thiếu tướng trả lời được ba câu hỏi
của tôi, tôi sẽ nói chuyện với thiếu tướng.
Tôi để ý lúc ấy Cò Quế nhìn tôi mặt hằm hằm, chỉ chực ăn tươi nuốt sống,
nhưng tôi đéo ngán. Nhà của ông thật, nhưng ông muốn chết với tôi thì
tôi sẵn sàng chết với ông liền tại chỗ, một đổi một. Hơn nữa, đời người
trước sau chỉ một lần chết mà thôi.
Nhưng NCK lại cười, nói:
-Anh muốn hỏi thì cứ hỏi đi.
-Thứ nhất, thưa thiếu tướng, đàn anh có được quyền lấy vợ của đàn em hay
không?
Mọi người khựng lại, không ai ngờ câu hỏi của tôi lại như thế. Tội
nghiệp anh Liệu, lại bấm vào đùi tôi, háy hó đử thứ. Rồi anh than:
-Mẹ, sao mà tôi khổ với ông Thiếu úy này như thế....
Câu nói này hình như tôi nghe thấy quen quen. Thì ra, trước anh Liệu,
Đại úy Nhơn, Đại úy Hưởng, Đại úy Ngọc, Đại úy Huy phi đoàn tôi đã nói
câu này quá nhiều “Sao mà tôi khổ với ông Thiếu úy này như thế....” Có
lẽ thằng út này sinh ra suốt đời đi làm khổ đàn anh. Nhưng ngày xưa là
Không quân nói, mãi đến bây giờ mới có ông Nhảy dù nói như thế. Vấn đề
là, biết tôi làm khổ mấy ông, nhưng mấy ông không bao giờ bỏ tôi được,
tôi chẳng biết vì sao.
NCK trả lời, tự nhiên và lưu loát:
-Ồ, thì anh muốn nói đến chuyện tôi và bà Đại tá Ân chứ gì. Bà Ân ly dị
chồng, tôi ly dị vợ, chúng tôi yêu nhau, cưới nhau....
Câu trả lời quá hay. Tôi lại hỏi:
-Thằng Bùi Tín là cái gì mà thiếu tướng lại đi nói chuyện với nó?
Kỳ giơ tay ra:
-Ô, tôi đang ăn phở, hắn ta ngồi vào ngay trong bàn ăn, cậu hỏi tôi
không nói chuyện với hắn thì sao?
Anh Liệu lại bóp đùi tôi, ngầm bảo câm họng lại. Tôi nói:
-Câu hỏi cuối cùng, thưa thiếu tướng, thiếu tướng định nghĩa cho tôi
nghe coi liêm sỉ là gì?
Mọi người lại trắng mặt. Anh Liệu lại khổ sở hối hận vì đã trót dại gọi
tôi tới đây. Nhưng NCK nói ngay:
-Làm người có liêm sỉ là sống thế nào không thẹn với trời, không hổ với
đất....
Kỳ nói một thôi, toàn là những lời lẽ trong chuyện tàu mà ai cũng biết.
Sau đó, không khí trở nên nặng nề, Kỳ đứng lên bỏ về. Mọi người ra xếp
hàng bắt tay tiễn đưa Kỳ, ngoại trừ tôi và anh Liệu. Tôi thương anh Liệu
tôi chỗ đó. Anh có thể bắt tay Kỳ, nhưng anh thấy thằng em hăng máu quá,
anh ngồi lại với thằng em, cùng chịu khổ với thằng Thiếu úy Không quân.
Nhảy dù hay ở chỗ đó.
Tất cả những chuyện này, đều có thật 100%, ai muốn biết rõ hơn thì xin
gọi điện thoại cho Cò Quế, người bạn già của tôi, hiện đang ở Houston.
Này ông cò Quế, lần sau tôi xuống Houston, ông có dám mời tôi về cái lâu
đài của ông để ăn nhậu không?
Ngày đó, dù Kỳ làm gì đi nữa thì tôi vẫn gọi Kỳ là tướng. Cho đến khi Kỳ
biến mất khỏi NO và về Việt Nam làm một thằng Cộng Nô. Lúc ấy tôi bắt
đầu gọi Kỳ là thằng. Xin lỗi, người tôi ngưỡng phục nhất trong đời tôi
là thân phụ, nhưng nếu thân phụ theo VC thì tôi cũng sẵn sàng giết chết
người, uống máu rồi tự sát, nói gì đến chuyện thằng Kỳ lở loét. Ai sợ
chết, tôi lại khoái nhìn thẳng vào sự chết. 17 tuổi, mặc áo lính rộng
thùng thình, tôi dơ tay thề, chấp nhận chết cho quê hương. 60 tuổi, tôi
nghĩ, nếu mình chết, mình nên đem vài thằng VC hay Việt gian chết theo
mình. Chết một mình là chết ngu, chết vô ích. (Nói đùa thôi, ai ngu gì
chết) Không có gì quan trọng và cao quí hơn tổ quốc mình. Tôi đã viết
nhiều bài nói về chuyện này, viết thêm cũng chỉ là thừa. Nghe tin Kỳ
chết, như đã nói, tôi chẳng vui chẳng buồn, nhưng xin quí vị hiểu cho
tại sao tôi gọi Kỳ là thằng.
Nhưng thôi, bây giờ, như đã nói, nghĩa tử là nghĩa tận. Người anh hùng
không đánh kẻ không còn tự vệ được cho mình. Tôi xin cúi đầu chúc linh
hồn Kỳ được tiêu diêu miền cực lạc. Kể từ giờ phút này, tôi gọi NCK là
ông Kỳ, thay vì là thằng Kỳ.
Nhưng tôi có lời nhắn cho thằng khốn nạn ĐVA, đừng có đem thây ma của
thầy mày để đánh bóng cho mày. Trước sau gì tao cũng gặp mày thôi (để
tâm sự).
Trường Sơn Lê xuân Nhị
Nguồn: Internet E-mail by Huỳnh Lương
Thọ, K4-71/SQTB/TĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, TCĐT/SĐND, QLVNCH
Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
Đăng ngày Thứ Tư, JULY 27th, 2011
Ban Kỹ
thuật K10A-72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH