Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
Lời nói đầu: Tác
giả tên thật Tô Văn Cấp, sinh năm 1941, một cựu Sĩ Quan VNCH, cựu tù
chính trị, định cư tại Hoa Kỳ theo diện HO-1, hiện làm việc tại học khu
Ocean View. Với nhiều bài viết sống động và xúc động, ông đã hai lần
nhận giải Viết Về Nước Mỹ: 2006, với bài "Học Tiếng Anh" và 2007 với bài
"Con ơi, Bây giờ con ở đâu.” Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
- Anh ơi,
dọn dùm em cái ga-ra này coi, đồ đạc lộn xộn quá hà (*một đoạn quảng cáo
trên radio v/v lắp ráp garage)
- Đã bảo vất bớt đi thì không chịu, lại còn đem đồ bán ở ngoài lề đường
về nhà! Nhiều rác quá thì biết cất đi đâu bây giờ?
- Cái gì? Ông bảo ai mang rác về? Đồ của tôi còn tốt mà, thấy ga-ra-seo
[Garage Sale], tôi mua về, lúc nào cần sờ đến là có ngay, còn ông cứ đi
"suốt" thì biết cái gì?
Đang ngọt ngào hạnh phúc anh-anh em-em, bỗng dưng thấy vợ nổi giận rồi
nổi đóa, đổi tông "ông tôi", lão gàn Bát-Sách cũng bốc hỏa theo.
- Cái gì? Tại sao bà rủa tôi "đi tàu suốt"! Ý bà muốn rủa tôi chết đi
cho rồi chứ gì? Phải mà, bây giờ tôi già rồi, là xấu như Chung Vô
Diệm....
- Này này, tôi rủa ông hồi nào? Cứ nghe mấy ông bạn già dịch xúi đi uống
những thứ thuốc linh tinh, dược thảo với quả trám, đã chẳng được việc
gì, lại còn bị sai-ép-phếch làm cho ù tai, hoa mắt! Tôi nói ông đi
"suốt" tức là đi suốt cả ngày, chứ "đi tàu suốt" hồi nào? Rõ là già
nghễnh ngãng lãng tai!
- À ra thế! Thà rằng bà rủa tôi đi tàu suốt còn hơn là bà nói tiếng
"suốt" VC trước mặt tôi. "Suốt" là cái khỉ gì? Phải nói cho rõ là suốt
ngày, suốt tháng, suốt năm, suốt cả đời v.v.. Cái tật ưa nói tắt, xấu
hay làm tốt, dốt hay nói chữ.
- Sao? Ông nói cái gì? Nhắc lại thử coi, ông nói ai xấu? Ai dốt?
- Xin lỗi bà, tôi nói cái bọn ngợm và những người ưa dùng tiếng VC.
- Không phải tôi ưa dùng mà chính các đài phát thanh và báo chí ở hải
ngoại đang làm đinh tai nhức mắt người ta với những tiếng "chôm" của
XHCN kia kìa! Chưa hết, chính các bạn của ông, những người từng là lính,
từng không đội trời chung với bọn ngợm, từng bị chúng nhốt mà lại đi vay
mượn ngôn ngữ của chúng để viết văn, viết hồi ký, v.v.! Ông coi đây này,
coi cái này này.
Xuân, vợ Bát-Sách, dí cuốn hồi ký chiến trường của Lê văn Chôm vào mặt
chồng, tay vỗ-vỗ vào cái chỗ ngồi rồi quày quả bỏ đi ra hè ngồi sụt sịt.
Bát-Sách lắc đầu thở dài, chuyện xảy ra quá bất ngờ, Sách cầm cuốn hồi
ký lên đọc:
- "Tôi không được đi phép thường niên mà đi hành quân "suốt"!
Ý hẳn là tác giả muốn nói ông đi hành quân suốt cả năm. "Suốt" là lối
nói thu gọn của XHCN cho khác người, sốt rét cấp tính thì gọi là "sốt
cấp", tăng tốc độ thì nói "tăng tốc", thiếu thốn và đói kém thành "thiếu
đói" và rồi họ chẳng hiểu ý nghĩa hai chữ "thiếu đói" là gì nên đem dùng
sai bét, lộn ngược. Khi đập thủy điện sông Ba bị vỡ, hàng ngàn gia đình
ở hạ lưu bị cuốn trôi, báo trong nước đưa tin:
- Hàng ngàn gia đình đang lâm vào tình trạng "thiếu đói" trầm trọng.(!)
Họ chơi chữ nghĩa lộn ngược, nhưng cái lộn mửa là radio hải ngoại cũng
cứ loan tin đồng bào trong nước đang "thiếu đói" trầm trọng, yêu cầu
đồng hương "khẩn trương" đóng góp để giúp dân "thiếu đói" (!)
Lật trang khác, Bát-Sách giật mình khi thấy tác giả còn chơi bạo hơn
nữa, chắc là nhớ đâu đó có câu "xuyên suốt sợi chỉ hồng", ông viết:
- "Tiểu đoàn của tôi hành quân xuyên suốt khắp 4 vùng chiến thuật"!
Trời ơi là trời! Chỉ cần viết đi khắp bốn vùng chiến thuật là được rồi,
hà cớ gì phải khiêng 2 chữ "xuyên suốt" vào khiến nó giống như "hồi ký"
của bộ đội miền Bắc? Không kềm được tức giận, Sách bật ra tiếng Đức rồi
cảm thấy hối hận nên chàng bước lại bên Xuân đang ngồi sụt sịt, chàng
nhè nhẹ đặt bàn tay lên vai nàng xoa-xoa rồi cúi xuống ghé sát vào tai
vợ thì thầm:
- Xin lỗi em, xin lỗi em vì "sự cố" vừa rồi, anh sẽ dọn dẹp cái ga-ra
của em cho sạch sẽ gọn gàng. Trong "quá trình" anh dọn thì em cười lên
cho đời thêm vui chứ em cứ ngồi chẩy nước ra đó thì trông "phản cảm"
quá.
Biết chồng làm lành, tuy đang tức cành hông, muốn hất tay Sách ra, nhưng
thấy chồng cố ý diễu, dùng những ngôn ngữ của thời kỳ "quá độ tiến lên
xã hội loài người" nên Xuân phì cười cầm tay chồng mắng yêu:
- Anh ngốc quá, xoa xoa vai là sai chỗ rồi, đằng trước cơ, mình "giao
lưu" lại nghe anh.
Bát Sách dìu vợ đứng dậy, đặt nhẹ cái môi hôi mùi thuốc lá lên má vợ (gò
má của vợ), cái mùi 555 khiến Xuân thường bị lãnh cảm, nhưng hôm nay sao
thấy nó thơm thế, rõ là "yêu nhau trái ấu cũng tròn" nên cả hai cùng dìu
nhau đi dọn ga-ra, vừa đi vừa song ca nho nhỏ:
"Không phải tại anh mà cũng không phải tại em, tại ngôn ngữ khỉ gió nên
chúng mình giận nhau".
Giữ đúng lời hứa, Sách bắt Xuân ngồi ở xích-đu đu đưa đọc tiếp cuốn hồi
ký chiến trường, nhờ nàng tìm xem tác giả này có "bức xúc" hay không.
Chàng cũng không quên pha cho vợ ly Carte Noir nhiều sữa ít café, còn
mình thì xoay trần khoe bộ ngực Omega, sắp xếp lại mọi thứ cho gọn gàng,
những thứ chàng thường lén quăng đi thì hôm nay thấy chúng dễ thương.
Một bọc chứa dây buộc bún khô Tháp Chùa mà vợ cất đi để dùng khi cần
thiết, cũng được Sách vuốt thẳng thắn, bó lại treo lên vách thay vì vất
vào thùng rác như chàng vẫn thường làm.
Thấy Sách mồ hôi nhễ nhại, Xuân vội đứng đậy đưa chồng cái khăn thấm
nước đá và uống chung một hớp café. Sách cười híp mắt nói:
- Nhờ mấy tiếng VC mà mình lại yêu nhau hơn.
- Này lão già kia! Đừng có ăn nói hàm hồ như thế, nói theo cái kiểu một
số kẻ vô ý thức lộng ngôn cho rằng nhờ VC mà gia đình họ được cơm no áo
ấm ở Mỹ! Ông không biết cái nhục mất nước rồi bị tha phương cầu thực hay
sao? Nếu chỉ cúi đầu ăn thì đâu nhất thiết phải đi bằng hai cẳng! Nếu...
Thấy vợ vung tay múa chân, miệng hò hét như những chính khách trên sân
khấu, sợ hàng xóm nghe được thì thêm phiền hà, Sách vội chạy lại ôm Xuân
"khống chế", nhưng nàng vẫn vùng vẫy, miệng la bải hoải. Không còn cách
nào khác, chàng bèn dùng thế võ khóa mồm khiến đối thủ ú-ớ rồi ậm-ừ,
người mềm nhũn như sợi bún thiếu điều muốn khuỵu xuống nên Sách vội bế
thốc Xuân lên chạy vào phòng để cạo gió xoa dầu!
Nhìn chồng nằm gối đầu lên hai bàn tay, trán lấm tấm những giọt mồ hôi,
nhớ lại thuở xa xưa mỗi khi gặp cảnh này, Xuân thường thưởng cho chồng
một điếu thuốc SALEM, loại thuốc lá có mùi menthol dễ thương, mà cái tên
của nó bị mấy ông zà-zịch dịch ra tiếng Việt nghe cũng dễ thương: "Sao
Anh Làm Em Mệt"! Ngày ấy Xuân thường quẹt Zippo lên, đốt điếu thuốc, rít
một hơi rồi phà khói vào mặt Sách trước khi gắn điếu thuốc lên môi người
yêu.
Ôi thời oanh liệt nay còn đâu! Lửa đã tắt, bình khô rượu mà SALEM cũng
chẳng còn, để an ủi chồng và giúp chàng quên dĩ vãng oai hùng, Xuân nằm
xích lại, nâng đầu Sách lên, lấy tay thay gối, thỏ thẻ như hồi xa xưa:
- Thôi đừng suy tư nữa, không còn Salem thì em đọc báo XHCN cho anh
nghe, mua vui cũng được một vài trống canh.
- Đã hết thuốc Salem lại còn phải nghe chuyện XHCN thì anh trở thành
liệt... sĩ luôn à nghe. Mà tại sao em lại đọc báo VC ôn-dịch ôn-lai?
- Có vào hang hùm mới bắt được cọp, có đọc VnExpress, Tuổi Trẻ, Công An
mới biết chủ tịt tỉnh Hà Giang Nguyễn Trường Tô sai hiệu trưởng Sầm Đức
Xương đem nữ sinh đến cho hắn làm thịt. Có đọc mới biết ngư dân VN bị
"tàu lạ" bắt và đâm chìm ngay trên biển của mình! Có đọc mới biết họ xây
cầu chưa xong đã sập! Anh còn nhớ ngày 29/6/2007 cầu Cần Thơ bị sập khi
đang xây khiến 54 công nhân chết và 80 bị thương không? Em nhớ rõ là vì
ngày đó có ông vội vàng kêu gọi đồng bào hải ngoại "khẩn trương" góp đô
cho ông đem vô XHCN cứu trợ!
- Chuyện làm việc thiện của người ta, sao em cứ thích xía vô? Mà cây cầu
đó xây tới đâu rồi nhẩy?
- Cầu ấy sắp "hợp long" rồi, để em đọc tin trên VnExpress nhá:
"Cầu Cần Thơ chuẩn bị hợp long. Ngày 26/9/2007, sự cố sập 2 nhịp khiến
54 chết, 80 bị thương. Dàn thép cuối cùng được lắp đặt để nối liền cầu
Cần Thơ bắc qua sông Hậu ngày 3/10. Dự kiến hợp long ngày 15/10/2009 và
chính thức thông xe vào tháng 3/2010. Nhưng mới chỉ thông xe kỹ thuật
thôi mà đã có 10 thợ chụp hình và nhiều hàng rong đến đây tác nghiệp. Có
đi thực tế mới thấy một số bộ phận người dân chưa ý thức được giá trị và
biểu cảm của cây cầu. (ngưng trích)
- "Hợp long, thông xe, tác nghiệp, biểu cảm, đi thực tế" là kí gì vậy?
Bộ phận của người là bộ nào vậy? Bộ trên hay bộ dưới, thượng bộ hay hạ
bộ?
- Bố ai mà biết! Chắc ý họ muốn nói "hợp long" là cầu Cần Thơ “giao hợp”
với Vĩnh Long chứ gì. Còn thông xe chắc là cho xe chạy qua cầu, là lưu
thông! Thông xe kỹ thuật chắc là cho xe đi thử! Tác nghiệp là là là...
tác nghiệp! Biểu cảm là không phải phản cảm! Người (dân) ta có nhiều bộ
phận mà chỉ có một "bộ phận" chưa ý thức thì hẳn là bộ phận này ở thấp
thôi! Ối giời ơi, hiểu chết liền. Để em đọc anh nghe lời tuyên bố của
ông thanh tra nói về nạn kẹt xe ở Hà Nội nhé:
"Ùn tắc ở các điểm phân làn chỉ là cảm quan, ùn tắc hiện nay chỉ là giả
tạo do sự thiếu ý thức của một bộ phận người tham gia giao thông. Ngoài
ra cũng có nguyên nhân mật độ giao động khi tựu trường đột biến. Chúng
tôi chia làn để các phương tiện không bị xung đột, tránh ùn ứ. Nhưng ý
thức kém, người tham gia giao thông thấy chỗ nào đi được là chen vào gây
nên tình trạng ùn tắc cục bộ".
Đó là nguyên văn lời của thanh tra sở giao thông Hà Nội Hoàng Văn Mạnh
phát biểu với VnExpress. Phóng viên không "đồng tình bèn “phản biện":
“Thực tế cảm quan cho thấy việc cưỡng ép phân làn ở một số tuyến đường
có dải phân cách là không hợp lý.”
Khi tai nạn xe hơi xảy ra, cái sau ủi đít cái trước, thì họ gọi là "ô-tô
đâm liên hoàn!” Làm như cái xe đầu tiên quay vòng lại húc vào đít xe sau
cùng, liên hoàn mà! Cái gì xảy ra liên tiếp thì họ gọi là liên hoàn.
Thằng ăn cướp đâm liên tiếp ba người thì họ bảo nó đâm "liên hoàn". Nếu
chỉ có 2 xe thì sao? Hình chụp xe taxi bị xe Rolls Roys ủi đít bẹp dúm
thì ngôn ngữ đỉnh cao diễn tả như thế này:
“Đuôi xe taxi dẹp dúm khi tác động với góc bên phải của Rolls Roys.”
Phi cơ đang bay, nghe có tiếng điện thoại reo, ô-tét-đờ-le đi đến yêu
cầu hành khách tắt điện thoại, vì hành khách này mang 3 cái điện thoại,
nhưng lại chỉ tắt có 2, còn 1 chiếc thì vẫn mở. Cô tiếp viên báo cáo với
phi công trưởng, trích Vnexprees:
“Vị hành khách mang ba di động nhưng chỉ tắt có hai, còn một cái vẫn để
ở chế độ mở.”
Nếu bạn đi vào RR rồi đi ra mà quên gài thì đó cũng là những cái cúc
thuộc chế độ mở. Kể sơ sơ ngôn ngữ diễn tả chuyện giao thông. Bước qua
thể thao, phóng viên VnExpress diễn tả động tác cầu thủ Beckham đá bóng:
“Beckham vào bóng bằng gầm giầy.”
Ai đã từng đá bóng thì làm ơn giải thích động tác "vào bóng" bằng "gầm
giầy" là như thế nào? Khi các huấn luyện viên hướng dẫn, luyện tập và
đưa ra những chỉ thị cần thiết cho cầu thủ thì VnExpress viết:
“HLV trưởng Argentina Marodona thị phạm cho các học trò trên sân tập."
“HLV Calisto của đội tuyển bóng đá VN liên tục phải nhắc nhở, sửa lỗi
rồi thị phạm cho các học trò.”
Không lẽ "thị phạm" là đưa ra những chỉ thị về sai phạm?
Nhưng chưa ly kỳ bằng đoạn viết về ông HLV đội tuyển Pháp:
“Đội tuyển Pháp đã hòa 2 trận, HLV Domenech bèn thay đổi chiến thuật,
nhưng quỹ thời gian chỉ còn 1 tuần nên ông Domenech đem lại quá nhiều
bất cập.”
Ông HLV Domenech không còn "quỹ thời gian" để thay đổi chiến thuật, còn
hoa hậu Je-nê-phơ Phạm (vợ bỏ của ĐVH) không được đi hét theo chồng thì
tâm sự với PV báo Tuổi Trẻ:
“Trong quá trình làm việc sắp tới, tôi sẽ đầu tư quỹ thời gian vào công
việc người dẫn chương trình.”
Chỉ có quỷ sứ mới hiểu "quỹ thời gian" là cái gì! Thay vì nói MC hay
điều khiển chương trình thì lại "dẫn ct", làm như xích cổ nó kéo đi.
Không nói chuyện Beckham vào bóng bằng gầm giầy nữa, không tìm hiểu quỹ
thời gian nữa mà đi nghe họ kể chuyện “màu đỏ chủ đạo” của cái xì-líp mà
cô Venus mặc khi chơi banh lưới (banh lưới: tennis, banh lỗ: golf):
“Venus lại mặc đồ phản cảm. Ở giải Italy mở rộng, Venus lại diện trang
phục phản cảm như ở giải Pháp mở rộng, nhưng lần này cô chọn màu đỏ làm
chủ đạo.”
Ối bác ơi, cháu mặc xi-líp đỏ mà bảo là lấy màu đỏ làm chủ đạo thì nghe
ghê quá, có khi lộn với lá cờ lấy màu đỏ làm chủ đạo đấy, cháu chả hiểu
ý bác nói màu đỏ "chủ đạo" là cái gì sất.
“Ở US Open, Kim Clijsters loại ứng viên nặng ký Venus Williams, sau đó
cô tiếp tục mạch trở lại hoành tráng ở giải đấu mà cô từng vô địch.”
"Mạch trở lại hoành tráng" nghe chưa kinh bằng ông phó giáo sư Hà Đình
Đức nói về viêc nạo vét Hồ Gươm:
“Sau khi vét thí điểm kết quả sẽ được quan trắc đánh giá để có phương án
xử lý tiếp theo. Khu vực xử lý thí điểm chưa tới 1% diện tích hồ, lượng
nước hao hụt không đáng kể nên không cần bổ cập.”
Đường hầm cầu Thủ Thiêm bị cháy thì bản tin ghi lại như sau:
“Đường dẫn hầm cầu Thủ Thiêm phát hỏa, chiến sĩ PCCC đến hiện trường và
đám cháy được khống chế. Tuy nhiên mật độ khói trong đường dẫn vẫn còn
nên lực lượng tiếp tục triển khai tiếp cận điểm phát hỏa.”
Anh buồn ngủ rồi hả? Thôi để em ru cho anh nghe chuyện giá cả:
“Giá sữa bột ở VN tăng giá lung tung, bộ y tế thông báo là giá không
được vượt trần quy định. Khung giá sẽ được xây dựng căn cứ trên giá bán
không bao gồm chi phí bao bì. Sau khi cân đối, các doanh nghiệp được
quyền công bố giá bán nhưng không được vượt trần quy định mà phải tiếp
cận giá bình dân (!). Nếu vi phạm thì khung hình phạt là 5 đến 10 tháng
tù.”
Xuân đang đọc những "mảng văn cực kỳ hoành tráng" cho chồng nghe thì
Sách hét lên "thôiii ốiii", Xuân vội vàng nắm đầu chồng lắc lắc:
- Này này, anh mơ thấy gì mà hét lớn thế làm em giật cả cái... mình, ác
mộng hả? Cái gì thối? Em có đánh đấm gì đâu. Hay là anh mơ thấy con đ.
ngựa nào nó bóp... cổ anh.
- Không có ác mộng hay đ.ngựa nào cả, chính em đấy, em làm anh phát điên
lên đây này, nếu còn lải nhải những thứ ngôn ngữ khỉ gió đó nữa thì anh,
thì anh...
- Thì anh, thì anh làm sao? Anh làm gì tôi? Vì anh tôi đã phải hy sinh
"tiếp cận" với ngôn ngữ lộn mửa này. Anh nằm gối đầu lên tay tôi, tôi
gác chân lên đầu... gối anh, tôi đọc cho anh nghe những "mảng văn chương
cực kỳ" của XHCN đang trong thời kỳ quá độ tiến lên loài người mà anh
lại hét thối lên là thế nào?
- Xin lỗi em, tại vì anh "bức xúc” quá.
- Ông nói "bức" cái gì, "xúc" cái gì? Muốn... thì đi chỗ khác, nằm bên
tôi mà ông "bức xúc" thì đúng là đần ông, ông đần. Tại sao ông lại đi
mượn của VC cái thứ vô nghĩa ấy về làm cho bẩn cái lỗ... tai tôi! Có
nhiều tiếng thanh tao như khó chịu, bực bội, bực dọc, phẫn uất, tức tối,
lo lắng, băn khoăn, giận hờn, đau khổ, điên tiết, lộn tam bành v.v. tùy
từng trường hợp mà dùng. Cái thứ gì mà đụng đâu cũng "bức xúc"! Mở miệng
ra là "xúc" nghe tục làm sao!
- Ối giời! Người ta nói đầy đường kia kìa, báo dùng, "đài" dùng, ông lớn
dùng bà bé dùng thì có sao đâu? Thấy cái gì có hôi hám VC một tí là em
chống, em đúng là người chống cộng "sảng".
- À thì ra ông nói tôi mê sảng chống cộng hả? Tôi nói cho ông biết,
chuyện trong nước xảy ra làm sao, dẫu có thế nào tôi cũng chẳng nói làm
chi. Cái vấn đề là sự trong sáng của tiếng Việt ở hải ngoại đang mờ dần
vì pha trộn với ngôn ngữ bản xứ, nay có nguy cơ bị bệnh nặng do virus
du-sinh và ca-nô mang sang, hễ chúng làm rơi ra câu nào là có kẻ chộp
lấy mà dùng! Nhất là bọn con buôn, nó quăng cho cái quảng cáo đầy chữ VC
kèm theo vài đô-la là các "la-dô" tranh nhau vồ rồi các xướng ngôn cứ ra
rả trên các làn sóng "hoành tráng, khuyến mãi, ấn tượng v.v."! Báo chí
thì bê nguyên văn các bản tin trên báo điện tử trong nước, trước đây thì
đi hai bước cắt-dán, nay thì đi ba bước "highline, copie, paste là có
bản tin như của chính mình, ngôn ngữ VC còn y nguyên, phóng viên viết
tin thì dùng quá nhiều tiếng trong nước, có vẻ như họ xuất từ đó mà ra!
Thu-em-hỏi!
- Này bà! Bà ăn nói nên giữ mồm giữ miệng kẻo bị đi kiện vì làm thiệt
hại đến thương vụ của họ đấy.
- Con kiến mà kiện củ khoai ấy à? Mà tôi không có củ thì con kiến kiện
để ăn cái gì? Thôi, chuyện cộng đồng để cộng đồng lo, tôi quay về chuyện
giữa ông và tôi đây này. Tôi có làm điều gì khiến ông không vừa ý thì
báo cho tôi biết rằng ông chán ngấy, khó chịu, bực mình v.v. thiếu gì
chữ để nói mà sao ông cứ chỉ có một câu thô tục "bức xúc"? Đã vậy, ông
cũng như một số bạn của ông, sau khi bị "gẫy súng" lại bày đặt viết văn.
Tôi trân trọng việc làm này nếu như các ông không vay mượn những thứ
ngôn ngữ quái đản khiến ông không phải viết văn mà là "giết" văn chương.
- Bà đừng có nói thêm, nói điêu rồi chẻ sợi tóc ra làm tư làm tám, hai
đầu bịt bạc giữa khảm xà cừ vu oan cho tôi.
- Oan hả? Nói có sách mách có chứng, cuốn sách hồi ký chiến trường ông
đang "giết" tiếng Việt đây này, ngay trang đầu ông đã dao to búa lớn:
- "Tôi đi hành quân xuyên suốt khắp bốn vùng chiến thuật...." Ngô nghê
chưa? Hai chữ "xuyên suốt" không bao giờ dùng ở miền Nam VN, vả lại nó
quá thừa, quăng nó vào sọt rác thì văn của ông nhẹ nhàng đầy đủ ý nghĩa
rồi. Còn ở dòng 4 trang 3, tôi lại tưởng là hồi ký của bộ đội miền Bắc:
- "Tôi cho đại đội khẩn trương rút, nhưng để lại một tiểu đội ở tại hiện
trường đề tìm phương án tiếp cận địch quân"!
Sách báo miền Nam có chữ đường "tiếp cận" trong hình học, còn ngoài
chiến trường là "tiến sát, bám sát, lại gần" địch quân. Nay ông thấy
người ta nói "tiếp cận giá bình dân" ông cũng bê vào văn của ông! Miền
Nam ta chỉ dùng "khẩn trương" trong trường hợp báo động, giới nghiêm,
thiết quân luật, nay thì cái gì cũng "khẩn trương", yêu khẩn trương, đái
khẩn trương, ị khẩn trương. Cái đêm bị ngồi xe bít bùng từ trường Taberd
đến Long Giao, dọc đường xe ngừng, bộ đội hét:
- Các anh đái khẩn trương lên".
Tôi thấy các ông ngơ ngác chả hiểu gì cả, nay thì xoen xoét nói "khẩn
trương" như môi có bôi mỡ. Ông chồng yêu... quái đản của tôi, các ông là
lính, là người không đội trời chung với VC, chúng đã giết 10 năm, 15 năm
tuổi trẻ của các ông trong ngục tù khiến chị em tôi chết theo tuổi xuân!
Nay chạy ra hải ngoại mà vội quên quá khứ, "giết" văn bằng ngôn ngữ VC.
Tôi đã nhắc ông nhiều lần thì ông viện cớ là ở tù lâu nên quen miệng!
Ngụy biện! Miếng ngon nhớ lâu, điều đau nhớ đời, ông thường mỉa mai nhắc
chuyện cai tù dẫn các ông đi coi cine và ra lệnh:
- "Trong quá trình xem phim, các anh phải giữ cự ly gián cách."
"Quá trình" là diễn tiến một sự việc xảy ra trong quá khứ, nếu họ dùng
vào việc đang hay chưa xảy ra thì là "nó dốt nó say sô" vậy mà các ông
cũng bày đặt dốt theo sao? Tôi nhớ mãi cái buổi họp về đại hội sắp tới,
ông nói thế này:
- "Trong quá trình diễn ra đại hội, chúng ta sẽ phải..."
Tôi nhớ là vì hôm đó sau khi ông phát biểu "quá trình", tôi vẫy con
tô-tô và kiki lại nghe "bố" nó nói. Tưởng "đảng đã cho ông sáng mắt", ai
ngờ sau đại hội, ông gửi một cái email cho các hội viên như sau:
- "Tôi đánh giá cao về sự năng nổ của các bạn đã giúp đại hội được thành
công nhất định. Ý đồ của tôi là đưa các phu nhân đi tham quan Little SG,
nhưng vì thời gian bị khống chế nên không thực hiện được. Xin cám ơn các
bạn, những người đồng hương thân thương của tôi".
- Tôi định đập vỡ mặt cái láp-thóp đã ăn nói ba-láp, vơ vét rác rến XHCN
vào cái thư gửi cho đồng đội, đồng môn! Ông ăn cắp tất cả chữ nghĩa của
một "thủ trưởng". Cái gì là "đánh giá cao"? Một kiểu nói trịch thượng.
Người Nam mình không bao giờ "năng nổ" mà chỉ có hăng say, nhiệt tình.
"Ý đồ" là mưu toan thực hiện một hành động bỉ ổi, tại sao ông không dùng
"ý định"? Còn "Tham quan" là tiếng hán, tiếng Việt là thăm viếng. Tiếng
ta có sẵn "thân mến, thân yêu, thân thiết" không dùng lại đi vơ con tiều
"thân thương" vào! Chán! Hình như ông và bạn bè ông cùng ăn phải đũa của
nhau, không còn biết phân biệt ngôn ngữ nào là Việt, ngôn ngữ nào là
Ziệc+! Họ thích "háng-dăng" như tham quan (thăm viếng) nghệ nhân (nghệ
sĩ), xuất nhập khẩu (xuất nhập cảng) v.v. vì lệ thuộc Tầu, sợ Tầu đến
nỗi tầu-Tầu đâm chìm tầu-ta ngay trên biển của ta thì bảo là "tầu lạ"!
- Tóm lại, người trong nước họ chế tạo ngôn ngữ thế nào thì kệ họ, đừng
vay mượn chôm chỉa, đừng thấy họ vẫy đuôi ông cũng vẫy theo, họ bức xúc
ông xúc theo. Tôi đã khuyên bảo ông nhiều lần rồi, nhưng cứ như nước đổ
lá môn, tôi chịu hết nổi rồi, thôi đường ông ông đi, đường tôi tôi đi.
Nói xong bà Xuân xách mông ra đi, bỏ lại Sách một mình bên đống rác
gara-seo. Buồn thối ruột (dĩ nhiên) Sách than thân:
- Lỗi tại tôi, lỗi tại tôi mọi đàng, ai ngờ chỉ vì vài danh từ VC mà gia
cang tôi tan nát! Còn những cái khác nữa của VC thì chắc khiếp đảm lắm
đây!
Thưa đọc giả. Đây là chuyện xảy ra trong gia đình lão Bát-Sách, cộng
đồng của Sách. Nếu ai thấy quen quen thì chẳng qua là có tật giật mình
thôi. Xin mỗi người cố gắng một chút để giữ gìn tiếng Việt được trong
sáng, nếu có bắt chước thì tìm cái hay, đừng thấy "sang dốt nát" mà bắt
quàng làm họ. Nhất là hiện nay các báo in, báo nói, báo hình... xin nhớ
dùm vai trò quan trọng của truyền thông là giữ gìn tiếng Việt cho trong
sáng.
Riêng tập thể các cựu QN, các cựu SVSQ, tập san quân đội, tiếng nói của
tổng hội, của quân trường, của binh chủng nhất định phải nhặt những hạt
sạn, giẻ rách ra khỏi diễn văn, thông cáo, báo chí của mình. Những tác
giả gửi bài viết cho tập san BĐQ, đặc san TQLC, Đa Hiệu, KBC/HN, Chiến
Sĩ Cộng Hòa, v.v. phải gạn lọc, nhặt những cái đinh "ấn tượng, tiếp cận,
thân thương, tham quan, năng nổ" v.v. trước khi gửi bài. Nếu muốn dùng
để riễu thì nên bắt chúng nhốt vào cái còng 2 ngoặc kép (".. ") kẻo làm
đinh tai nhức mắt độc giả./.
Philatô
Nguồn: E-mail từ Internet
![]()
Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
Đăng ngày Thứ Hai, FEB 7th, 2011
Ban Kỹ Thuật K10A-72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH