Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
Hoa Kỳ
luôn giữ vai trò cường quốc số một thế giới là nhờ đã đặt giá trị của
con người đúng mức. Nhất là giá trị những người trí thức. Về lý thuyết
Hoa Kỳ có cả một trường phái kinh tế học ra đời vào những năm 1980,
chứng minh được tăng trưởng và phát triển quốc gia tùy thuộc vào tri
thức (new growth theory).
Dựa vào lý thuyết và thực tiễn chứng minh được, người theo trường phái
này hướng đến những chính sách xây dựng môi trường phát huy và tận dụng
những tài sản trí tuệ nhân loại. Họ cổ vũ việc các quốc gia muốn phát
triển cần tôn trọng nhân quyền, dân chủ, tự do, và khuyến khích một thế
giới tự do trên mạng toàn cầu.
Việt Nam Tồn Tại Trong Suy thoái – Chết Lâm Sàng
Gần đây diễn đàn BBC mở ra một cuộc tranh luận về vai trò của những
người trí thức trong hoàn cảnh Việt Nam hiện nay. Một hoàn cảnh mà ông
Nguyễn Phú Trọng phải công khai bàn đến việc chỉnh đốn đảng, ngăn chặn
và đẩy lùi tình trạng suy thoái tránh sụp đổ. Còn ông Lê Khả Phiêu diễn
tả “Đảng tồn tại trong suy thoái”.
Đảng Cộng sản lại là đảng cầm quyền vì thế đất nước cũng luôn trong cùng
một tình trạng: tồn tại trong suy thoái. Theo cách nói của Giáo Sư Ngô
Bảo Châu là Việt Nam đang chết lâm sàng.
Trí Thức Ta – Trí Thức Nô Lệ
Mồng một Tết, trên diễn đàn BBC nhà văn Võ thị Hào lập luận lịch sử Việt
Nam là lịch sử của những người nô lệ. Ngày nay đại đa số người làm việc
bằng trí óc chỉ vì miếng ăn ngon. Họ vẫn là những người nô lệ.
Bà Hào cho rằng trí thức như bộ não của xã hội. Nếu xã hội không có trí
thức thì cũng như con người không có bộ não. Nói theo kiểu của nhà văn
Phạm thị Hoài thì độ cao trí tuệ của người trí thức Việt Nam chỉ tính từ
cái cổ trở xuống. Đó chính là lý do Việt Nam vẫn thua xa các nước trong
vùng.
Thợ Văn, Thợ Báo, Thợ Vẽ, Thợ Thơ, Thợ Dạy, Thợ Nhạc...
Cũng ngày đầu năm được nhà văn Phạm thị Hoài phỏng vấn, nhà báo Lê Phú
Khải diễn tả trí thức Việt Nam ra hình hài “người” hơn. Ông Khải cho
biết: “Theo tôi thì ở Việt Nam, trừ một số ít trí thức có tư duy độc lập
còn thì không có đội ngũ trí thức đúng với tên gọi, đúng với nội hàm của
nó. Cái gọi là tầng lớp trí thức xã hội chủ nghĩa là những người do Đảng
đào tạo lên để làm công chức cho Đảng. Vì thế Đảng nói gì họ nghe nấy,
Đảng bảo sao họ làm vậy, vậy thôi.”
Những công chức của “Đảng” bao gồm nhà văn, nhà báo, giáo sư, họa sỹ,
nhạc sỹ... nghĩ cho cùng chỉ là thợ viết văn, thợ viết báo, thợ dạy, thơ
vẽ, thợ viết nhạc, thợ làm thơ... không hơn không kém. Việt Nam chỉ là
một cơ xưởng “sáng tác”. Họ sáng tác theo mệnh lệnh của “Đảng” và nhằm
phục vụ “Đảng”. Lẽ đương nhiên khi làm người, ai cũng muốn vươn lên,
nhưng chính cái hệ thống của “Đảng” đã không tạo cơ hội hay cho phép họ
trở thành người trí thức.
Khi đảng Cộng sản không còn tư tưởng để bám víu, không còn quyền lực để
ban hành mệnh lệnh, tầng lớp công chức “Đảng” trở nên tê liệt, ù lỳ,
thiếu khả năng “sáng tác” và trở thành gánh nặng xã hội. Xã hội lâm vào
tình trạng chết lâm sàng.
Trí Thức Tây – Những Con Người Tự Do
Trong khi những người thuộc thế hệ trước hết sức bi quan, được báo Tuổi
Trẻ Cuối Tuần phỏng vấn, Giáo sư Ngô Bảo Châu cho biết “vẫn đầy niềm tin
tương lai”.
Được hỏi về vai trò của trí thức, ông Bảo Châu cho biết: “Đối với tôi,
trí thức là người lao động trí óc. Cũng như những người lao động khác,
anh ta cần được đánh giá trước hết trên kết quả lao động của mình. Theo
quan niệm của tôi, giá trị của trí thức là giá trị của sản phẩm mà anh
ta làm ra, không liên quan gì đến vai trò phản biện xã hội.” Cách suy
nghĩ của Giáo sư Bảo Châu là cách suy nghĩ của một người được đào tạo và
làm việc trong môi trường Khoa Học thực nghiệm toán Tây Phương. Tạm gọi
là Trí Thức Tây.
Phương cách giáo dục thực nghiệm của Tây Phương đào tạo những con người
biết suy nghĩ, tự tìm, và tự giải quyết vấn đề một cách thuần lý. Từ đó,
xã hội đánh giá sự đóng góp của cá nhân qua những thành quả có thể đo
lường được. Những công trình được phổ biến trên các tạp chí các diễn đàn
chuyên môn. Những bằng sáng chế được quốc tế công nhận. Những sản phẩm
cả tinh thần lẫn vật chất nhằm phục vụ cho nhân quần xã hội.
Từ phương cách giáo dục thực nghiệm những người làm chuyên môn đều tích
cực tranh luận trên các lãnh vực chuyên môn nhằm tìm ra sự thực hay phát
hiện những điều mới mẻ. Kiến thức của họ truyền đạt, chuyển hóa, tích
lũy, và biến thành kiến thức chung của nhân loại. Ảnh hưởng và uy tín
của họ phát xuất từ khả năng chuyên môn mà họ truyền đạt và đóng góp cho
xã hội. Trường hợp của Giáo sư Bảo Châu là cụ thể và rõ ràng nhất.
Vì làm việc trong một môi trường xã hội hoàn toàn tự do và những đóng
góp đều được xã hội tôn trọng đúng mức, những người làm chuyên môn Tây
Phương thường rất ít tham gia vào những cuộc tranh luận về chính trị hay
chính sách. Nói đúng ra họ ít có cơ hội để cất tiếng phê phán chính sách
của các chính phủ do dân chúng bầu ra.
Những Con Số Biết Nói
Theo thống kê, trong 5 năm 2006-2010, số bằng sáng chế được quốc tế công
nhận đứng đầu là Mỹ với 1,000,900 bằng, đứng thứ 2 là Nhật Bản 197,075
bằng. Trong khi ấy Việt Nam chỉ có 5 bằng sáng chế, thấp hơn nhiều so
với hầu hết các nước trong khu vực Đông Nam Á.
Điều oái oăm là riêng tại Hoa Kỳ ước tính có khoảng hơn 280 nhà phát
minh người Mỹ gốc Việt được cấp bằng sáng chế, chỉ riêng Tiến sỹ Đoàn
Trung đóng góp 72 bằng.
Có thể vì nhận ra điều này giáo sư Ngô Bảo Châu quyết định về Việt Nam
mỗi năm 3 tháng điều hành Viện Toán Cao Cấp. Giáo sư Bảo Châu cho biết:
“hiện nay tỷ lệ giảng viên toán có trình độ tiến sỹ chỉ là một con số
rất nhỏ, quan trọng hơn tỷ lệ giảng viên toán có các công trình nghiên
cứu khoa học theo [tiêu] chuẩn quốc tế nào đó lại là một con số vô cùng
nhỏ.”
Thực trạng khoa học nêu trên là do đảng Cộng sản luôn tự cao tự đại cho
rằng họ là đỉnh cao của trí tuệ loài người, do phương cách điều hành
“hồng hơn chuyên”, và nhất là do thiếu hẳn một môi trường tự do cho sáng
tạo.
Hành Động Theo Cừu
Ở Tây Phương người khoa bảng khi được tốt nghiệp giáo sư đòi hỏi phải có
ý kiến về các chính sách của chính phủ ảnh hưởng đến chuyên ngành và đến
xã hội. Họ thường là tiếng nói của Viện Đại Học họ đang làm và phải sẵn
sàng để nhận lãnh vai trò cố vấn cho chính phủ khi được mời.
Trong khi ấy giáo sư Châu lại cho rằng người trí thức “không liên quan
gì đến vai trò phản biện xã hội.” Và xác nhận “Nói đến chuyện thay đổi
chính sách là tôi lại băn khoăn. Hình như cái mà ta làm cho đến nay là
thấy cái gì chưa ổn thì ta sửa lại, sắp xếp lại, mà ít để ý đến sự vận
động tự nhiên của cuộc sống.”
Giáo sư Bảo Châu đã nhận ra cái hệ thống mà giáo sư đang phục vụ, vận
động phản tự nhiên, nói theo từ chính trị là “phản động”. Đương nhiên
ông phải biết thực trạng Việt Nam không có một môi trường sinh họat tự
do. Đảng Cộng sản luôn ôm đồm lãnh đạo mọi thứ. Buồn thay giáo sư Châu
lại cho rằng những người trí thức như ông không có vai trò để đưa ra một
hướng đi cụ thể nhằm xây dựng một xã hội, một nền khoa học tự do cho
Việt Nam. Ông đơn thuần làm khoa học.
Giáo sư còn cho biết “những khó khăn mang tính chất hành chính thì vẫn
muôn hình vạn vẻ, nhưng tôi hi vọng giai đoạn này cũng sẽ chóng kết thúc
để năng lượng được dồn vào những việc thật sự bổ ích là làm khoa học.”
Người viết cũng chưa bao giờ thấy các giáo sư tại Úc than phiền như
trên. Tại Úc, người khoa bảng đều biết tự trọng không luồn lách qua
những thủ tục nhiêu khê cho được việc. Ngược lại họ là những người luôn
công khai đóng góp những phương cách để tháo gỡ những bế tắc hành chánh
khi có chuyện xảy ra. Với họ đây cũng chính là những đóng góp thực sự
cho sự thăng tiến xã hội.
Mặc dù cho rằng người trí thức “không liên quan gì đến vai trò phản biện
xã hội.” Giáo sư Châu quan niệm: “... cần trân trọng những người trí
thức, hoặc không trí thức, tham gia công tác phản biện xã hội. Không có
phản biện, xã hội đã chết lâm sàng.” Xã hội chết lâm sàng cũng đồng
nghĩa với việc Việt Nam tồn tại trong suy thoái.
Giáo sư Nguyễn Huệ Chi có nhận xét như sau: "Giáo sư Ngô Bảo Châu cũng
đã nói đến cái phần sau là nếu không có phản biện thì xã hội chết lâm
sàng. Nhưng trách nhiệm của cái xã hội chết lâm sàng ấy không đặt vào
vai của trí thức thì đặt vào vai ai". Người trí thức làm việc bằng lý và
được đào tạo để làm sáng tỏ vấn đề nên khi họ phê phán hay tranh luận dễ
thuyết phục người nghe. Vì thế công việc phê phán chính yếu là công việc
của người trí thức.
Mâu thuẫn trong lời nói dễ dẫn đến mâu thuẫn trong hành động. Trước đây
giáo sư Châu cho rằng “... bám theo lề là việc của con cừu, không phải
việc của con người tự do.” Thế nhưng nếu người tự do khi sống giữa những
người nô lệ lại không có tiếng nói hướng dẫn người nô lệ đứng lên đòi
quyền tự do, thì có khác chăng người tự do sống giữa đàn cừu lại hành
động theo cừu. Theo cách nói ông bà ta “gần mực thì đen, gần đèn thì
sáng”.
Những Câu Hỏi Cho Giáo Sư Bảo Châu
Ở Tây Phương trong vai trò giáo sư và giám đốc Viện Toán Cao Cấp, Giáo
sư Bảo Châu phải trả lời những câu hỏi về các chính sách của chính phủ,
có ảnh hưởng đến Viện ông điều hành và đến chuyên ngành toán Học. Nhất
là khi Viện toán Cao Cấp vừa được thành lập với kinh phí 650 tỷ đồng hơn
30 triệu Mỹ Kim.
Tiến sỹ Vũ Duy Mẫn (United Nation New York) có một số câu hỏi như sau:
Liệu toán học có phải là ngành cần đầu tư phát triển nhất ở Việt Nam?
Khoa học xã hội, nông nghiệp hay môi trường có xứng đáng được ưu tiên
phát triển hơn và mang lại nhiều lợi ích trực tiếp hơn cho đất nước?
Việt Nam là nước đang phát triển, còn rất nghèo, có nền toán học chưa
tiên tiến. Vậy tại sao lại “hào phóng” đầu tư nghiên cứu toán cao cấp để
có thể người được hưởng lợi nhiều chưa chắc đã là Việt Nam? Mục tiêu
phấn đấu “đến năm 2020 toán học Việt Nam có thứ hạng thứ 40 trên thế
giới” có ý nghĩa gì? Và thực chất có đáng để đầu tư hay không? Nhiệm vụ
cụ thể và đòi hỏi trách nhiệm giải trình của Viện trước chính phủ là gì?
Các câu hỏi nêu trên xuất phát từ bài “Giáo Sư Ngô Bảo Châu tiết lộ ‘bí
mật’ của Viện Toán cao cấp” đăng trên báo Giáo dục Việt Nam. Các câu hỏi
nêu trên dễ dẫn đến kết luận nhà nước cộng sản đưa tiền thuế của dân cho
Viện chỉ để xây dựng một tháp ngà toán học tại Việt Nam đánh bóng cho
đảng Cộng sản. Sống và làm việc tại các quốc gia Tây Phương mọi việc đều
minh bạch, nếu Giáo Sư muốn giữ gìn uy tín, Giáo Sư hay ai đó trong Viện
phải trả lời rõ ràng các câu hỏi nêu trên.
Giáo Sư Bảo Châu Nên ở Phương Tây
Cũng vì Việt Nam chưa có một môi trường sinh họat tự do nên tuyệt đại đa
số những chuyên gia được đào tạo và làm việc chuyên môn tại Tây Phương
đều ngao ngán khi nghĩ đến việc về nước phục vụ dù chỉ là ngắn hạn. Một
số rất nhỏ trở về, nhưng lại trở ra với những nỗi thất vọng tràn trề.
Những người này thường quan niệm đơn giản không muốn tham gia chính trị,
phi chính trị thậm chí không muốn biểu lộ quan điểm chính trị. Thế nhưng
khi về Việt Nam họ mới nhận ra chính trị do “Đảng” lãnh đạo bao trùm mọi
vấn đề.
Người viết trân quý tâm và tài của Giáo sư Bảo Châu. Nhưng qua những
việc kể trên và phương cách Giáo sư Bảo Châu giải quyết và ngụy biện,
người viết tin rằng giáo sư đã chọn sai đường khi trở lại Việt Nam. Nếu
ông ở Hoa Kỳ hay Pháp ông sẽ dành thời giờ qúy báu đóng góp cho [nền]
khoa học nhân loại thay vì về Việt Nam làm việc. Làm như thế ông được cả
nhà cầm quyền cộng sản lẫn dân chúng tôn trọng và lắng nghe hơn.
Trí Thức Cổ Hủ - Trùm Chăn
Trả lời góp ý của Blogger Bọ Lập (Nguyễn Quang Lập), Giáo sư Ngô Bảo
Châu cho biết định nghĩa về trí thức của ông là “hơi cổ hủ” giống như
trí thức “trùm chăn”.
Cũng theo ông vai trò lên tiếng không phải của riêng người trí thức mà
là của người nông dân, của người doanh nhân, của mọi người. Điều ông
nhận xét hoàn toàn đúng trong một môi trường tự do. Ở đó mọi người đều
được huấn luyện, có cơ hội, có tự do, và bình đẳng như nhau. Tại Việt
Nam khác xa, người nông dân, người doanh nhân, v.v. thậm chí mọi người
mất đi cái quyền được nói. Họ sợ nói khác “Đảng” sẽ bị khép cho các từ
“phản động chống Đảng”.
Cũng ngày mồng một Tết Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ đưa tin: “Ông Dư Kiệt, Phó
Hội trưởng Hội Văn bút Độc lập Trung Quốc, mới đây đã sang Hoa Kỳ tị
nạn, cho biết tại một cuộc họp báo ở Washington rằng ông đã bị nhà cầm
quyền Trung Quốc tra tấn một cách tàn nhẫn và đe dọa chôn sống.” Thân
phận của người trí thức Việt Nam cũng không khác mấy, thậm chí còn tệ
hại hơn thân phận của người trí thức Trung Hoa.
Vì thế chỉ một thiểu số người có học hàm khôn khéo và can đảm cất tiếng
nói. Những người trí thức này được xã hội lắng nghe hơn. Đừng nghĩ rằng
họ muốn độc quyền phản biện mà ngược lại họ ao ước thêm người cùng cất
tiếng nói, để họ có thể nói mạnh hơn mà lại ít nguy hiểm hơn. Quan sát
kỹ tình hình sẽ dễ dàng nhận ra điều này.
Bởi thế thay vì về Việt Nam xây dựng một tháp ngà toán học để đánh bóng
cho đảng Cộng sản, không ít người kỳ vọng Giáo sư Châu nên cân bằng nỗ
lực để xây dựng một môi trường xã hội và khoa học tự do.
Trên báo Sinh viên Việt Nam số Tết, được đăng lại trên blog cá nhân của
Giáo sư Bảo Châu, khi được Lê Ngọc Sơn hỏi “Trí thức cần gì nhất, theo
Giáo sư?” ông đã trả lời “Tự do”. Không phải chỉ riêng người trí thức
cần nhất là tự do, mà mọi người Việt Nam đang cần nhất hai chữ Tự Do.
Thế nên khi Giáo Sư Bảo Châu phát biểu tạo ra không ít dư luận đối
nghịch là một chuyện bình thường.
Điều bất bình thường là nếu Giáo sư Châu không nhận ra vấn đề và tiếp
tục tự mâu thuẫn chính mình.
Trí Thức Dấn Thân
Trái với quan niệm trí thức cổ hũ, Tiến sĩ Jean-Francois Sabouret, một
học giả của Pháp chuyên nghiên cứu về các vấn đề Châu Á, cũng được BBC
phỏng vấn về vai trò của trí thức trong quá trình biến đổi xã hội, ông
cho rằng: “người trí thức "không có sự lựa chọn nào khác" ngoài dấn thân
và tiếp tục dũng cảm lên tiếng vì lợi ích chung của xã hội, cộng đồng,
và nhân loại, dù là họ ở Pháp, ở Việt Nam hay ở bất cứ đâu.”
Ông còn nhận xét "Những người trí thức Việt Nam phải tranh đấu thôi. Họ
phải đoàn kết lại. Họ phải xuất bản những tạp chí, những trang web mà
tại đó họ phải phản biện, phải có đầu óc phê phán. Đương nhiên điều đó
là không đơn giản. Nhưng người ta chỉ có thể bắt bớ một, hay một vài
người thôi, chứ làm sao có thể bắt bớ cả một dân tộc được? Điều đó là
không thể!"
Được đài BBC phỏng vấn về ý kiến nói trên, Tiến sỹ Nguyễn Xuân Diện cho
biết hiện nay đang là lúc Việt Nam "hơn bao giờ hết" cần đến tiếng nói
phản biện xã hội của giới trí thức để giúp cho xã hội chuyển biến "ngày
một tốt đẹp."
Ông Diện cho rằng trí thức hiện nay cần phải có hai yếu tố: "Thứ nhất là
tinh thần tự nguyện. Tự nguyện tức là tự gánh vác lấy. Không chờ là mình
phải có chức vụ; không chờ mình được sai bảo hay phân công thì mới lên
tiếng. Và thứ hai, ngoài vấn đề tự nguyện, thì phải có sự dấn thân. Tức
là phải tham gia vào việc phản biện xã hội, để cho xã hội ngày một tốt
đẹp hơn lên.”
Nô Lệ Tư Tưởng
Đầu năm 2006, trên diễn đàn BBC ông Nguyễn Trung cho rằng đang là “thời
cơ vàng” để đảng Cộng sản đổi mới. Ông tự đặt câu hỏi “kẻ thù đối với
vai trò lãnh đạo của Đảng ta là ai?” Người viết đã góp ý như sau “kẻ thù
của đảng Cộng sản chính là chủ nghĩa Mác – Lê”.
Cái khó nhất để làm người tự do là phải lột bỏ tư tưởng nô lệ. Chính
việc ông Mác đề cao đấu tranh giai cấp và lấy mục tiêu xã hội cộng sản
làm tiêu chí cho mọi suy nghĩ và hành động, mà ngày nay đảng Cộng sản
mới phải lâm vào tình trạng tồn tại trong suy thoái. Nói theo Giáo sư
Bảo Châu là “chết lâm sàng”.
Không nhận ra thân phận nô lệ tư tưởng, đảng Cộng sản lại công khai cho
rằng tự phê bình và phê bình là đủ để họ trở nên trong sạch hơn và sáng
suốt hơn. Lẽ ra họ phải mở rộng phê phán giữa lý thuyết với thực tiễn
thì mới dứt bỏ được tư tưởng nô lệ. Không nhận đúng bệnh thì thuốc uống
chỉ rút ngắn ngày tàn.
Đầu năm nay sống ở hai thế giới khác nhau một cộng sản một tự do, ông
Nguyễn Trung và người viết, khi nghĩ về đất nước lại cùng chung những
ước mơ (1) Con người tự do; (2) Thể chế chính trị dân chủ; (3) Đất nước
có hòa bình ổn định; và (4) Tất cả dựa trên căn bản của một nền giáo dục
chân chính.
Cùng những ước mơ thế nhưng giữa hai người lại có hai hướng giải quyết
khác nhau. Ông Trung kêu gọi khép lại quá khứ. Trong khi người viết lại
tin rằng vai trò của người trí thức không những chỉ để tìm ra sự thật
hiện tại. Người trí thức Việt Nam còn phải truy tìm, làm sáng tỏ và phổ
biến những sự thực lịch sử. Có xây dựng được một lịch sử khách quan
trung thực thì vết thương dân tộc mới có cơ may khép lại để chúng ta
cùng hướng đến tương lai.
Trí Thức Chống “Đảng”
Nhà báo Lê Phú Khải còn cho biết cá nhân ông không cần sự lãnh đạo của
“Đảng” vì thế đã từ chối vào “Đảng”. Vì Nhà nước xã hội chủ nghĩa Việt
Nam nằm dưới sự lãnh đạo toàn diện, triệt để, và trực tiếp của “Đảng”.
Sự phủ nhận độc quyền lãnh đạo của “Đảng” đồng nghĩa với chống lại nhà
nước xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
Việc chống “Đảng”, chống nhà nước cộng sản ảnh hưởng nặng nề đến cuộc
sống cả tinh thần lẫn vật chất. Thậm chí còn ảnh hưởng đến đời con đời
cháu người chống “Đảng”. Bởi thế theo người viết những người trí thức
dứt khoát không chấp nhận sự lãnh đạo của đảng Cộng sản thật hiếm, thật
đáng quý, thật đáng trân trọng.
Khi Giáo Sư Trung Hoa Lên Tiếng
Cũng lại ngày đầu xuân trong khi giới trí thức Việt Nam đang tranh luận
về vai trò của trí thức thì hàng trăm dân Hồng Kông đã tụ tập biểu tình
bày tỏ sự phẫn nộ về lời pháy ngôn vủa một giáo sư lục địa gọi họ là con
hoang, là đồ chó. Phát xuất từ những va chạm ngôn ngữ, tập quán, pháp
lý, và văn hóa giữa dân Hồng Kông và dân Lục Địa ngày một gia tăng, Giáo
sư Khổng Khánh Đông đã chính thức lên Đài Truyền Hình Trung Ương (V1CN)
dùng những ngôn ngữ thô tục nói trên.
Điều cần nói là giáo sư Khổng Khánh Đông, đang dạy môn Trung Văn tại
Viện đại học Bắc Kinh, ông là cháu đời thứ 73 của Khổng Tử. Khổng Học
lại là một môn học đang được nhà cầm quyền Bắc Kinh công khai tài trợ.
Các Viện Khổng Học đang mọc lên như nấm để truyền bá Khổng Học theo định
hướng Xã Hội Chủ Nghĩa và mang sắc thái Trung Hoa Cộng sản.
Cũng may nền Khổng Học nói trên này vẫn còn rất phôi thai tại Việt Nam
vì văn hóa Việt Nam không thể chấp nhận các nhà khoa bảng ăn thô nói tục
như ông Khổng Khánh Đông. Người viết tự tin không mấy người Việt xem ông
ta là người trí thức.
Tạm Kết
Đầu Xuân Nhâm Thìn rõ ràng các trí thức Việt Nam đang nhập cuộc dấn
thân. Họ bao gồm cả những trí thức từ Phương Tây trở về hay những người
đã được đào tạo trong hệ thống cộng sản trước đây. Qua cuộc tranh luận
về vai trò trí thức chúng ta có thể thấy được sự khác biệt giữa trí thức
theo “Đảng” và trí thức chống “Đảng”, giữa trí thức Ta và trí thức Tây,
giữa trí thức cổ hủ và trí thức dấn thân. Thật ra còn nhiều loại trí
thức khác. Tìm hiểu, phê phán nhưng tôn trọng lẫn nhau đó chính là điểm
son của những người trí thức Việt Nam.
Qua đó chúng ta có thể thấy rõ trách nhiệm của người trí thức ngày nay
và tương lai có những ưu tiên khác nhau. Người trí thức hôm nay cần nhận
vai trò dấn thân xây dựng môi trường tự do để Việt Nam không chết lâm
sàng. Người trí thức mai sau lãnh trách nhiệm xây dựng và phát triển
quốc gia.
Người trí thức Việt Nam như những cánh én báo một mùa xuân về cho dân
tộc. Người trí thức đưa đất nước đi lên.
Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi
29/1/2012
Nguồn: Internet E-mail by Nguyễn Quang
Duy chuyển
Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
Đăng ngày Thứ Hai, January 29th, 2012
Ban Kỹ Thuật Khóa 10A-72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH