Bắc đẩu tinh
 

 

Ngày Quốc Hận
30 Tháng 4 Đen - Năm Thứ 40

Suy nghĩ về Ông Ngô Nhân Dụng
Hữu Nguyên
huunguyen@saigontimes.org

 

Mục Lục

 

Bài 01

Bài 02

Bài 03

Bài 04

 

Mục Lục | Bài 01 | Bài 02 | Bài 03 | Bài 04

      

Lời giới thiệu: Chuyển đọc, chuyển tiếp tối đa bài viết của anh Hữu Nguyên phản bác bài viết của Ngô Nhân Dụng, cây viết của báo Người Việt, tán thành luật S-219 do tns NTH thảo, trình và đã được chấp thuận thành luật tại Canada, Bài của NND viết có nhan đề Ngày mất tự do cũng là Ngày Tìm Tự Do.

Ngay khi S-219 mới chỉ là Dự Luật tôi đã phản bác với tiên liệu hậu quả. Với tôi, người VN tỵ nạn cs, vì tôi đã có kinh nghiệm khi sống khoảng 6 năm với cs, tôi chỉ viết ra ý nghĩ của tôi mà KHÔNG TRANH LUẬN đúng-sai. Nay đọc bài do anh Hữu Nguyên viết, tôi không thể đừng chuyển quý vị đọc và tùy nghi chuyển tiếp. Tôi luôn luôn chủ trương cần phải VÔ TƯ nhận định để không phiến diện, một chiều. Tất cả mọi sự đều cần thời gian mới/để có thể sáng tỏ, vậy xin chuyển đọc. Riêng tôi cám ơn anh Hữu Nguyên đã viết ra những điều hợp ý tôi mà tôi không viết được. Cũng có lời khen anh HN là viết làm nhiều kỳ vì nếu viết một bài quá dài, thì người đọc ngại, dễ dàng bỏ qua và cũng khó chuyển nếu không thay đổi cỡ chữ cho thật nhỏ.

Thân Kính,

TDT

 

****** ||| ******

Suy nghĩ về Ông Ngô Nhân Dụng | Bài - 01

Ngày 24-4-2015, báo Người Việt đăng bài “Ngày mất tự do cũng là Ngày Tìm Tự Do” của ông Ngô Nhân Dụng, với nội dung: hậu thuẫn và ca ngợi “Luật Ngày Hành Trình Tìm Tự Do” (Journey to Freedom Day Act), công nhận “Ngày Quốc Hận” là “Ngày Hành Trình Tìm Tự Do”, do ông Ngô Thanh Hải bảo trợ.

Một số người cho rằng, hai ông cùng họ “Ngô” với nhau, nên kẻ tung người hứng rất nhịp nhàng. Trái lại, tôi nghĩ rằng, CÓ THỂ hai ông thuộc loại tâm đầu ý hợp, “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”. Nhiều người cũng cho rằng, ông NND CÓ THỂ bị VC giật dây, nên cũng giống như nhiều người, trong những ngày qua, đua nhau ca ngợi “Luật Ngày Hành Trình Tìm Tự Do” trên đài, báo, diễn đàn... Trái lại, tôi không nghĩ như vậy. Ông Ngô Nhân Dụng là một người cầm viết lão luyện và sắc bén, cho dù gần đây, sự sắc bén của ông không còn được như xưa, nhưng tôi vẫn tin tưởng, là một người có uy tín tại hải ngoại cũng như trong nước, ông NND không thể nào bị VC mua chuộc hay bị ảnh hưởng bởi bất cứ thế lực nào. Nhất là trong quá khứ, ông đã viết cả ngàn bài chống cộng rất minh bạch và đầy thuyết phục. Với niềm tin chân thành đó, tôi viết bài này trình bày thẳng thắn một số điểm không đồng ý với ông NND. Để thuận tiện cho quý độc giả theo dõi, tôi xin viết làm nhiều kỳ.

KHÔNG ĐỒNG Ý VỚI TỰA ĐỀ

Tôi không đồng ý với tựa đề “Ngày mất tự do cũng là Ngày Tìm Tự Do” của ông NND. Những vật cụ thể như dao, kéo, đồng hồ, máy tính, tiền bạc... có thể mất vì thất lạc, chúng ta có thể tìm; nhưng những giá trị thiêng liêng và trừu tượng như tổ quốc, tự do, nhân phẩm, nhân quyền... thì bất cứ ai cũng sở hữu ngay khi chào đời, nên KHÔNG THỂ MẤT, mà chỉ bị CƯỚP GIẬT CHÀ ĐẠP. Chính Tuyên Ngôn Nhân Quyền LHQ đã khẳng định: “Mọi người sinh ra đều được tự do và bình đẳng về nhân phẩm và quyền”. Vì vậy, khi những giá trị thiêng liêng và trừu tượng bị cướp giật, thì chúng ta PHẢI CHIẾN ĐẤU, PHẢI ĐẤU TRANH ĐỂ GIÀNH LẠI, chứ KHÔNG THỂ TÌM.

Chữ “tự do” được ông NND đề cập trong bài, là sự tự do của tất cả người Miền Nam bị VC cướp giật một cách trắng trợn, dã man và trọn vẹn kể từ ngày Quốc Hận 30-4-75. Như vậy, khi cả một dân tộc bị VC xâm lăng, tổ quốc quê hương bị VC chà đạp, tự do dân chủ bị VC cướp giật, chúng ta nên chiến đấu, đấu tranh, để GIÀNH LẠI TỰ DO cho cả dân tộc trong đó có chúng ta, hay chúng ta đi TÌM TỰ DO cho riêng mình ở một quốc gia khác? Tại sao, ngay cả những người tầm thường, bị người khác cướp giật, sang đoạt những vật bình thường như dao, kéo, tiền bạc, đồng hồ... họ cũng biết cách đòi lại; trong khi cả một dân tộc bị VC xâm lăng, tổ quốc bị VC chà đạp, tự do bị VC cướp giật vào Ngày Quốc Hận 30-4, thì ông NND, một trí thức được hưởng không biết bao nhiêu ơn mưa móc của VNCH, lại có thể viết “Ngày mất tự do cũng là Ngày Tìm Tự Do” với ngụ ý đi tìm tự do ở Canada, ở Mỹ, Úc??? Nếu ngày 30-4 của 40 năm trước, khi Miền Nam mất tự do, ai cũng nghe lời ông NND “Ngày mất tự do cũng là Ngày Tìm Tự Do”, thì thử hỏi làm sao VN có được những tấm gương anh hùng vị nước quyên sinh, để 40 năm qua, chúng ta tự hào ngẩng cao đầu làm người Việt quốc gia?

Sự thực, khi VC tiến vô Sài Gòn ngày 30-4, mọi người dân Miền Nam đều kinh hoàng chạy loạn, lánh nạn, tìm mọi cách thoát khỏi vùng đất bị VC chiếm đóng. Khi đó, không một ai nghĩ đến “tìm tự do”, mà chỉ biết nghĩ đến, tìm một nơi không bị CS đàn áp, trả thù vì lý do chính trị, tôn giáo. Đó là lý do, LHQ và các quốc gia trên thế giới tiếp nhận chúng ta trên căn bản “tỵ nạn chính trị” chứ không phải “tỵ nạn kinh tế”. Đó là lý do, LHQ và các quốc gia từ chối không tiếp nhận những người Việt tỵ nạn được coi là không bị CS đàn áp, khủng bố, mà chỉ thuần túy đi tìm một đời sống tốt hơn về tinh thần (có cuộc sống tự do hơn) và vật chất (có đời sống sung túc hơn).

Sự thực, sau 30-4-75, có nhiều người Việt vượt biển, vượt biên tìm tự do, nhưng hầu hết, đều ấp ủ tấm lòng yêu nước, thương dân, chấp nhận ra đi “tìm tự do” để tự do làm một cái gì đó, hầu lật đổ CS quang phục quê hương. Vì vậy, suốt 40 năm qua, đã có không biết bao nhiêu người Việt hải ngoại lên đường phục quốc, chấp nhận hy sinh hoặc bị cầm tù; bao nhiêu người về VN tranh đấu với CS; bao nhiêu người ở hải ngoại ngày đêm đấu tranh, khi thì công khai biểu tình chống cộng, khi thì âm thầm viết sách làm thơ, gìn vàng giữ lửa, nuôi dưỡng ý chí, tinh thần chống cộng cho bản thân, gia đình, con cháu, cộng đồng.

Sự thực, khi quê hương, dân tộc bị chìm đắm trong ngục tù CS suốt 40 năm qua, những người ra đi, dù có thành công đến thế nào đi nữa, cũng đâu có thể ích kỷ và vô liêm sỉ đến độ muối mặt ăn mừng với sự thành công và sự tự do mình có, để rồi tung hô ngày 30-4 là “Ngày Hành Trình Tìm Tự Do”. Một gia đình bị cướp, ông bà cha mẹ bị cướp giết, nhà cửa bị cướp đốt, con cháu phải chạy sang nhà hàng xóm lánh nạn. 40 năm sau, con cháu dù có thành công đến mấy đi nữa, cũng không thể bất hiếu và vô liêm sỉ đến độ chọn ngày, ông bà cha mẹ bị cướp giết làm “Ngày Hành Trình Tìm Tự Do”.

Sự thực, 40 năm qua, tại hải ngoại, đã có bao nhiêu cuộc đời, bao nhiêu người, bao nhiêu gia đình... tuy sống trong “tự do, sung túc” nhưng vẫn trải qua những thao thức, trăn trở, nhớ nước thương quê và bế tắc cội nguồn:

Tổ Quốc của tôi ơi
Ba mươi năm niềm đau quặn thắt.
Đàn con lưu vong lửa lòng nguội tắt
Dĩ vãng quên rồi, hiu hắt tình quê.

Lớp già nua mơ ước nẻo về
Không nhắm mắt, cuối đời lên tiếng nấc.
Còn tuổi trẻ hồn nhiên hoa mật
Nơi xứ người chấp nhận quê hương.


(Thơ Võ Đại Tôn: Tổ Quốc, Hành Trình 30 Năm, 1975-2005)

Đáng lẽ, trước những thực tế trên, một người cầm viết, được coi là tinh hoa của VNCH như ông NND, phải nhìn rõ, và có bổn phận hun đúc tinh thần đấu tranh Quốc Hận 30-4, cùng xiển dương những lý tưởng quốc gia cao đẹp mà người Việt yêu nước khắp 5 châu đang theo đuổi. Đáng tiếc, không những ông không nhìn ra điều đó, mà ông còn viết bài ca ngợi việc xóa bỏ Ngày Quốc Hận 30-4, với một tựa đề đầy vị kỷ, trốn chạy và vô lý, “Ngày mất tự do cũng là Ngày Tìm Tự Do”.

(còn tiếp...)

Hữu Nguyên
huunguyen@saigontimes.org

Mục Lục | Bài 01 | Bài 02 | Bài 03 | Bài 04

 

 

 

Mục Lục | Bài 01 | Bài 02 | Bài 03 | Bài 04

      

Suy nghĩ về Ông Ngô Nhân Dụng | Bài - 02

****** ||| ******

 

Trong bài trước, chúng tôi đã trình bầy một vài suy nghĩ về bài viết “Ngày mất tự do cũng là Ngày Tìm Tự Do” của ông Ngô Nhân Dụng. Chúng tôi cũng đã mạn phép phổ biến những ý kiến đóng góp của Quý độc giả. Trong số đó, có vị đã dùng đôi ba chữ không được nhã nhặn với ông NND, nhưng trong một chừng mực nào đó, chúng tôi thấy có bổn phận tôn trọng quyền tự do ngôn luận của độc giả, nhất là vì chúng tôi chân thành tin rằng, việc làm của ông Ngô Thanh Hải và bài viết của ông Ngô Nhân Dụng, có tính gây hấn (to provoke or to incite to anger), khi hai ông cố tình và trắng trợn, xúc phạm đến những nỗi đau đớn tang tóc của bản thân, gia đình, tổ quốc, dân tộc VN; cùng những niềm tin thiêng liêng, những giá trị tinh thần cao quý... mà tất cả những người Việt yêu nước hằng ấp ủ.

Tiếp tục bài viết, chúng tôi nhận thấy ý kiến đóng góp của ông NTM đã mở ra phạm trù phi luân lý qua tựa đề “Ngày mất tự do cũng là Ngày Tìm Tự Do” của ông NND. Ông NTM viết: “Đọc bài của ông HN, bà xã phì cười quay sang hỏi tôi ông Ngô Nhân Dụng viết “ngày mất tự do cũng là Ngày Tìm Tự Do. Vậy đàn ông các anh ai cũng giống ông Dụng, ngày mất vợ, cũng là ngày tìm vợ mới hỉ? Tôi lắc đầu nói ngay, ai anh không biết, chứ anh thì làm gì có chuyện đó. Với anh ngày vợ mất cũng là ngày anh chết theo vợ”.

Người Việt Nam xưa nay có tục lệ, khi người thân yêu chẳng may qua đời, người sống đều tùy theo quan hệ mà để tang từ ba năm (đại tang) đến ba tháng (ti ma); riêng chồng mất, vợ để tang 27 tháng; vợ mất, chồng để tang một năm. Với truyền thống văn hóa như vậy, những ai ngày mất chồng, mất vợ, cũng là ngày tìm chồng mới, vợ mới, có lẽ sẽ bị cha mẹ từ bỏ, hàng xóm láng giềng phỉ nhổ. Ngay cả xã hội Tây Phương, tuy cởi mở và phóng túng, cũng không ai chấp nhận những kẻ ngày mất chồng, mất vợ, cũng là ngày tìm chồng mới, vợ mới. Với cha mẹ, vợ chồng, anh chị em... còn có những ràng buộc thiêng liêng như vậy, huống hồ lòng ái quốc, nghĩa đồng bào.

Đồng ý, tựa đề của ông NND không hề ghi: Ngày mất tự do cũng là Ngày Tìm Tự Do “MỚI”, nhưng ai đọc cũng phải thừa nhận, trong ngữ cảnh, ông NND đã có ý khẳng định: Ngày 30-4-75, người Việt mất tự do tại VN, cũng là ngày người Việt TÌM TỰ DO MỚI Ở CANADA, MỸ, ÚC... Phải khẳng định như vậy, ông NND mới có thể ca ngợi luật “Journey to Freedom Day Act”. Từ sự khẳng định hoàn toàn sai lầm đó, ông NND đã vô hình chung, mô tả cộng đồng người Việt hải ngoại là một tập thể hèn nhát, vị kỷ, trốn tránh trách nhiệm, sẵn sàng bỏ mặc thân nhân, bằng hữu, gia đình, tổ quốc... trong tay giặc, để lo cho sự an toàn của bản thân qua việc thảnh thơi làm một chuyến “hành trình tự do” ở một vùng đất khác, hoàn toàn xa lạ. Và chuyến “hành trình tìm tự do” này được thực hiện NGAY TRONG NGÀY QUỐC HẬN MẤT NƯỚC 30-4-75! Nhưng mô tả cộng đồng người Việt ích kỷ, hèn nhát, trốn tránh trách nhiệm, vô ơn bạc nghĩa... như vậy chưa đủ, ông NND còn mô tả cộng đồng người Việt hải ngoại, ấu trĩ và vô liêm sỉ đến độ YÊU CẦU CHÍNH PHỦ QUỐC GIA SỞ TẠI THÔNG QUA LUẬT CA NGỢI VÀ ĂN MỪNG SỰ ÍCH KỶ, HÈN NHÁT, VÔ ƠN BẠC NGHĨA CỦA CHÍNH MÌNH!

Viết đến đây, tôi đau lòng nhận ra, lời vu cáo trắng trợn và hỗn xược của tên thủ tướng VC Phạm Văn Đồng khi gọi người Việt hải ngoại là “ma cô, đĩ điếm”, có lẽ cũng không xấu xa, ti tiện bằng việc ông NND binh vực tà ý NTH khi viết “Ngày mất tự do cũng là Ngày Tìm Tự Do”. Người Việt yêu nước nào cũng sẵn sàng chấp nhận và tự hào khi bị kẻ thù VC chửi bới, bôi nhọ, tra tấn hành hạ, thậm chí bắn giết. Nhưng chắc chắn, ai ai cũng vô cùng đau đớn và uất hận, khi nhận ra kẻ phản bội đâm sau lưng, chính là người chúng ta yêu thương, tin tưởng. Betrayal is a gross violation of trust and can be one of the most devastating forms of pain inflicted upon a human being.

Viết đến đây, chúng tôi cũng thừa nhận một sự thật, trong quá khứ, ông Ngô Nhân Dụng là một người cầm viết đáng quý. Những bài viết của ông đã thực sự có sức mạnh cảm hóa đối với người Việt trong và ngoài nước, ngay cả với người cộng sản. Nhưng biết ơn những bài viết giá trị của ông trong quá khứ, không có nghĩa chúng ta im lặng trước những sai lầm nghiêm trọng của ông trong hiện tại. Những sai lầm, như ông WS đã viết: “binh vực một tà ý, phải bẻ cong bút vì ngụy biện”. Ông WS cũng có nhận xét rất đáng để ông NND, NTH và những người cùng phe hóm của hai ông suy ngẫm và ăn năn: “Làm người phải có lương tâm và trọng sự thật. Và Sự Thật là 30-4-1975 là Ngày Quốc Hận. Sử dụng thuật ngữ trong tinh thần ngụy biện là hành xử thông thường của lái buôn chính trị và các kẻ a dua để kiếm cơm thừa cháo cặn”.

Ông NTH, ông NND là thành phần tinh hoa của VNCH. Hai ông lại được hội nhập trong những xã hội tự do dân chủ đệ nhất thế giới gần nửa thế kỷ. Không những thế, ông NTH còn nhờ sự hậu thuẫn của người Việt mà thành công trên con đường chính trị; ông NND cũng nhờ độc giả người Việt mà trở thành một nhà báo tên tuổi, có uy tín. Vì vậy, có thể nói, hai ông là thần tượng của người Việt hải ngoại, và người Việt hải ngoại là niềm tin, chỗ dựa và sự kỳ vọng của 90 triệu người Việt trong nước. Được sự tin tưởng và kỳ vọng đó, lại được sống trong xã hội tự do dân chủ hơn nửa đời người, đáng lẽ với LƯƠNG TÂM VÀ LÒNG TÔN TRỌNG SỰ THẬT, hai ông phải thừa nhận SỰ THẬT 30/4 LÀ NGÀY QUỐC HẬN. Trái lại, hai ông đã không tôn trọng SỰ THẬT đó. Không những thế, hai ông còn lợi dụng lòng tin của độc giả (NND), và sự hậu thuẫn của người Việt (NTH), kẻ dùng thủ đoạn tiêu lòn chính trị khi đệ trình dự luật, kẻ “sử dụng thuật ngữ trong tinh thần ngụy biện” khi viết bài, để cùng nhau tung hứng, toa rập, nhằm xóa bỏ SỰ THẬT 30/4 LÀ NGÀY QUỐC HẬN.

Dĩ nhiên, bên cạnh sai lầm của hai ông, việc xuyên tạc và xóa bỏ Ngày Quốc Hận còn bắt nguồn từ nhiều nguyên nhân, trong đó có bàn tay lông lá của VC, sự đồng lõa vô tình hoặc cố ý của thân nhân, bằng hữu, đồng chí, của hai ông. Ngoài ra, thái độ im lặng thụ động của dư luận cũng tạo điều kiện mầu mỡ cho hai ông tung hoành. Điều này là dấu hiệu nguy hiểm cho cộng đồng. Bác học Albert Einstein đã nói: “The world is a dangerous place to live; not because of the people who are evil, but because of the people who don’t do anything about it”. Trong phạm vi cộng đồng, chúng ta có thể hiểu: “Cộng đồng người Việt bị chệch hướng, không chỉ vì những kẻ bất lương thân cộng, mà quan trọng hơn, vì sự im lặng của mọi người”. Bác học Albert Einstein cũng đã nói, “Those who have the privilege to know have the duty to act.” Điều này có nghĩa, trong sự im lặng của mọi người, những người may mắn có được sự hiểu biết phong phú, bằng cấp cao, hoặc ở cương vị lãnh đạo cộng đồng, hội đoàn, đoàn thể, các tổ chức đấu tranh... bao giờ họ cũng có bổn phận phải lên tiếng nhiều hơn. Vì vậy, khi im lặng, họ sẽ có lỗi nhiều hơn.

Chúng tôi biết, nhiều vị thân hào nhân sĩ, có uy tín và đáng kính trong cộng đồng, không đồng ý với việc làm của ông NTH và NND, nhưng không dám lên tiếng vì sợ bị phỉ báng, mạ lị. VC biết được điều đó, nên VC đã lợi dụng kỹ thuật CIE (Computer Internet Email), khai thác tối đa sự khủng bố trong “thế giới ảo” để trấn áp một cách đê tiện và vô trách nhiệm trên mạng internet, khiến những người có lòng, phải im lặng. Nhưng cũng giống như cái chết, sợ chết SẼ CHẾT nhiều lần trước khi chết; một lần sợ hãi chúng ta sẽ sợ hãi SUỐT ĐỜI. Và đời người chỉ sống có một lần, liệu chúng ta có chấp nhận sống cả đời trong sự sợ hãi?

Viết đến đây, tôi lại nhớ đến cuộc họp báo của ông Võ Đại Tôn tại Hà Nội vào ngày 13 tháng 7 năm 1982. Lúc đó, chủ nghĩa CS đang tung hoành trên thế giới, CSVN mới chiếm được Miền Nam hơn 7 năm. Vậy mà một thân một mình, đứng giữa vòng vây của kẻ thù, ông Võ Đại Tôn đã dám nói những lời son sắt: “
Tôi sẽ không phản bội bất cứ ai đã giúp đỡ, ủng hộ tôi. Tôi tiếp tục duy trì lập trường chính trị của tôi, để tranh đấu cho tự do và giải phóng dân tộc. Tôi đã sẵn sàng nhận bất cứ một bản án nào mà chế độ CS dành cho tôi”. (1) Từ đó đến nay, ngay tại VN, giữa sự hung tàn man rợ của CS, bao nhiêu người VN vẫn can đảm nói lên sự thật bất chấp tù đày, tra tấn, chết chóc. Vậy thì tại sao, ở hải ngoại, sống trong tự do dân chủ, được luật pháp bảo vệ, những người như ông NTH, NND... lại có thể cấu kết với nhau, xuyên tạc sự thật? Tại sao chúng ta phải sợ hãi những lời phỉ báng mạ lị, ngậm máu phun người... của những kẻ ném đá giấu tay?

Tôi là một trong số hàng chục triệu người Miền Bắc, không may mắn phải sống trong sự kìm kẹp của chế độ CS. Tôi đau lòng chứng kiến cảnh cha già bị đấu tố trong Cải cách Ruộng đất. Chính bản thân tôi khi đó mới 5 tuổi, nhưng mỗi khi ra đường, cũng bị trẻ em trong làng bắt giữ và bị “đấu tố trước tòa án nhân dân”. Vì vậy, tôi không có tuổi thơ, tôi không được đến trường cho đến năm tôi lên 9. Tôi chỉ được cha già dậy tại nhà, cửu chương, làm toán và tập viết chính tả từ cuốn Cổ Học Tinh Hoa do cha tôi chép tay. Mỗi khi nghe người khác nhắc đến kỷ niệm quê hương, bạn bè thời thơ ấu, tôi chỉ nhớ đến hình ảnh đau khổ, bệnh hoạn của Bà nội, của người Cha già và người bạn duy nhất của tôi là con trâu của ông Cửu Yến, tôi phải cắt cỏ, tắm rửa.

Khi phải đi bộ đội vô Nam, Cha tôi cho tôi biết địa chỉ của bốn người chị đi Nam 1954. Nhờ vậy, ngay khi đặt chân đến Miền Nam năm 20 tuổi, tôi đã ra hồi chánh. Và từ đó, được sống trong xã hội tự do của Miền Nam, tôi hạnh phúc ngụp lặn trong sách vở, trong tự do và những giá trị tuyệt vời, đầy lòng đầy nhân ái, khoan dung, độ lượng, vị tha của xã hội, con người Miền Nam. Trong những ngày tháng sau năm 1975, khi vượt ngục, lúc tìm đường vượt biên, tôi vô cùng xúc động được sống ung dung thoải mái trong sự cưu mang, đùm bọc... của không biết bao nhiêu tấm lòng yêu thương của người dân Miền Nam, bất chấp hiểm nguy, khi họ biết tôi trốn tù cải tạo. Nhưng khi trở lại Miền Bắc, tôi sống trong hốt hoảng, sợ hãi, lo âu, chỉ dám về thăm Mẹ già và người chị ruột. Còn lại, tôi không dám cho một ai biết. Vì vậy, trong hồi ký “Tôi Tìm Tự Do”, tôi đã viết, ở Miền Nam, tôi như cá trong nước. Còn ở Miền Bắc, tôi như cá trên thớt.

Tôi phải viết những dòng trên, vì hôm nay là ngày Quốc Hận 30/4 và bây giờ là 6 giờ sáng giờ Sydney. Hai mắt tôi đau nhức cả tháng nay, nhưng tôi vẫn cố gắng viết, vì tháng Tư này là tháng Quốc Hận của năm thứ 40. Tôi viết không chỉ cho riêng tôi cùng những gì tôi đã thầm hứa với lòng trong suốt nửa thế kỷ qua, mà tôi còn viết vì vong linh những người thân yêu của tôi đã khuất trong đau đớn, uất hận; vì muôn triệu nỗi khổ đau của đất nước dân tộc tôi, trong đó có thân nhân, bằng hữu của tôi, còn sống trong áp bức hay đã khuất trong uất hận. Tôi viết để nói lên sự thực, trong nỗi đau khổ của tôi, của gia đình tôi và tất cả những người dân khốn khổ ở Miền Bắc, chúng tôi luôn luôn tâm niệm, tất cả những người dân Miền Nam, nhất là những người được ăn học, thành tài và thừa hưởng nhiều ân sủng của VNCH, đều là những người may mắn, đáng quý và đáng kính. Sự thực, CSVN hôm nay và mai hậu còn tàn bạo, thối nát, độc ác, phản bội dân tộc... gấp bội thời điểm 40 năm về trước. Vì vậy, chúng tôi tha thiết hy vọng và âm thầm một lời nguyện cầu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, bất cứ thời gian nào, những người dân của VNCH, nhất là những người hiện đang sống ở hải ngoại như ông NTH, NND... hãy sống sao cho xứng đáng với niềm tin và lòng kỳ vọng của 90 triệu người dân Việt đang sống trong đau khổ dưới sự kìm kẹp của VC.

(còn tiếp...)

Hữu Nguyên
(Mọi góp ý xin gửi về huunguyen@saigontimes.org)

 

      

 

(1) Trong video ghi lại cuộc Họp Báo Quốc Tế Ngày 13-7-1982, trích từ Đài Truyền Hình Nhật Bản, ở phút 5.05’ đến phút 5.17’, trong thời gian hơn 10 giây đồng hồ, Quý vị sẽ thấy, Ông Võ Đại Tôn ung dung, thanh thản và điềm tĩnh nhìn mọi người, trước khi ngước mặt lên trần, nguyện cầu âm thầm với Thân Mẫu và Mẹ VN, cho Ông đủ can đảm và sáng suốt vượt qua mọi thử thách, xứng đáng là NGƯỜI CON TRUNG HIẾU CỦA TỔ QUỐC.... Lời nguyện cầu vừa xong cũng là lúc hai mắt Ông đẫm lệ...

 

      

Mục Lục | Bài 01 | Bài 02 | Bài 03 | Bài 04

 

 

Mục Lục | Bài 01 | Bài 02 | Bài 03 | Bài 04

      

Suy nghĩ về Ông Ngô Nhân Dụng | Bài - 03

****** ||| ******

Trong hai kỳ trước, chúng tôi đã trình bày về cái tâm bất chánh của ông Ngô Nhân Dụng qua tựa đề, “Ngày mất tự do cũng là Ngày Tìm Tự Do”. Kỳ này, chúng tôi trình bày về cái tâm bất chánh của ông NND thể hiện một cách cụ thể trong bài viết.

Ông Ngô Nhân Dụng viết: “Năm ngoái, Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải đề nghị dự luật này với tên là “Ngày Tháng Tư Ðen” (Black April Day). Khi thảo luận tại Thượng Viện, nhiều nghị sĩ đề nghị đổi tên để mang một ý nghĩa tích cực hơn và dễ được người Canada thuộc các sắc dân khác ủng hộ; do đó đề nghị đổi tên thành luật Hành Trình Tìm Tự Do. Nhiều người Việt không thỏa mãn với tên gọi không phản ảnh nỗi đau buồn và uất hận vì mất tự do. Nhưng đổi tên là một thỏa hiệp khôn ngoan để đạt mục đích muốn cả nước Canada ghi nhận phong trào vượt biển tỵ nạn của người Việt sau ngày 30 Tháng Tư 1975 là một biểu tượng cho khát vọng tự do của con người. Chưa một sắc dân nào ở Canada được Quốc Hội đối xử đặc biệt như vậy”.

Trong đoạn trên, chúng tôi không đồng ý với ông NND mấy điểm.

Thứ nhất, “Luật Ngày Tháng Tư Đen” (Black April Day Act), sau đổi thành “Luật Ngày Hành Trình Tìm Tự Do” (Journey to Freedom Day Act), chứ KHÔNG PHẢI “luật Hành Trình Tìm Tự Do” (thiếu chữ NGÀY) như ông NND viết.

Chữ DAY được dùng trong Bill S-219 vô cùng quan trọng, vì nó chỉ rõ NGÀY 30 tháng TƯ của mỗi năm là “Ngày Tháng Tư Đen” (The thirtieth day of April in each and every year as “Black April Day”). Khi Bill S-219 được đổi tên, chữ DAY cũng vô cùng quan trọng, vì nó chỉ rõ NGÀY 30 tháng TƯ của mỗi năm là “Ngày Hành Trình Tìm Tự Do” (The thirtieth day of April in each and every year as “Journey to Freedom Day”).

Chính vì sự quan trọng của chữ DAY trong dự luật (cùng chỉ rõ một ngày nhất định trong năm là 30/4), nên ta mới thấy sự mâu thuẫn và phi lý đến trắng trợn của ông NTH: Đã chọn ngày 30/4 hàng năm làm ngày tưởng niệm sự tang tóc đau thương của tất cả những người Việt yêu nước trên thế giới, trong đó có người Việt Canada; đến khi đổi danh xưng của Bill S-219 thành “Journey to Freedom Day” để ăn mừng những người Việt đã đến Canada định cư thành công, ông VẪN GIỮ NGUYÊN NGÀY 30/4.

Chắc chắn, bản thân ông NND nhận ra sự vô lý này, nhưng vì “thân bất do kỷ”, phải làm điều sai trái ngoài ý muốn, nên ông NND đã lúng túng giảm thiểu sự vô lý bằng cách cố tình bỏ chữ NGÀY khi viết: “luật Hành Trình Tìm Tự Do”, thay vì phải viết đúng là “luật Ngày Hành Trình Tìm Tự Do”.

Cũng vì lúng túng, nên trong toàn bài viết, ông NND cố ý viết thường chữ “ngày” và để ở ngoài ngoặc kép; cũng như ông chỉ viết có MỘT LẦN tên tiếng Anh nhưng bỏ chữ DAY. Ông viết, “ngày 30 Tháng Tư mỗi năm là ngày “Tìm Tự Do” (Journey to Freedom)”; thay vì ông NND phải viết đúng: “ngày 30 Tháng Tư mỗi năm là “Ngày Tìm Tự Do” (Journey to Freedom Day)”.

Đọc đến đây, một số vị có thể cho tôi “chẻ sợi tóc làm tư”. Nhưng sự thực, trong ngôn ngữ, có những chữ đóng vai trò vô cùng quan trọng, bộc lộ chân tướng của người viết, trong ý thức lẫn cả vô thức, nên phải chẻ làm tám, làm mười. Vì thế, ngạn ngữ tiếng Anh mới có câu “read between the lines”.

Điểm thứ hai, việc đổi tên từ “Black April Day” sang “Journey to Freedom Day” không phải như ông NND viết: “Khi thảo luận tại Thượng Viện, nhiều nghị sĩ đề nghị đổi tên để mang một ý nghĩa tích cực hơn và dễ được người Canada thuộc các sắc dân khác ủng hộ”. Sự thực, chính TNS Ngô Thanh Hải, khi trả lời phỏng vấn RFA ngày 12-12-2014 đã cho biết lý do phải đổi tên vì: “thủ tướng và chính phủ cho rằng dùng chữ ‘black’ nó hơi nhạy cảm”. Tuy ông NTH không nói rõ vì sao “nhạy cảm”, “nhạy cảm” với ai, nhưng mọi người đều hiểu, thủ tướng và chính phủ Canada sợ chữ “black” “nhạy cảm” với CSVN vì nó nhắc nhở mọi người nhớ tới tội ác CSVN khi chúng vi phạm Hiệp Định Ba Lê cưỡng chiếm Miền Nam.

Khi ông NTH nói “thủ tướng và chính phủ”, ta phải hiểu chữ chính phủ trong nghĩa hẹp là “hành pháp”, là đảng cầm quyền, chứ không phải trong nghĩa rộng toàn bộ cơ cấu lập pháp, hành pháp và tư pháp Canada. Hiểu trong nghĩa hẹp như vậy, ta sẽ thấy hợp lý, khi VC ngấm ngầm hoặc công khai phản đối Bill S-219 với tên gọi ban đầu “Black April Day Act”, thủ tướng và chính phủ Canada đã khuyên ông NTH không nên dùng chữ “black” vì nó “hơi nhạy cảm”, như NTH đã thú nhận. Kết quả, “Luật Ngày [30] Tháng Tư Đen” phải đổi thành “Ngày [30/4] Tìm Tự Do”. Nhưng điều cực kỳ vô lý ở đây là: Mặc dù ông NTH đổi tên gọi từ nghĩa tang thương uất hận (Ngày Tháng Tư Đen) do chính ông chọn lúc đầu, sang tên gọi mới với nghĩa vui mừng hạnh phúc (Ngày Hành Trình Tìm Tự Do), ông NTH vẫn giữ nguyên ngày 30/4?!

Quả thật, việc làm của ông NTH đã trúng ý CS, vì như vậy, đến ngày 30/4 hàng năm, tại VN, CS vui mừng tổ chức “Ngày Giải Phóng”, ở Canada, ông NTH cũng vui mừng tổ chức “Ngày Hành Trình Tìm Tự Do”? Quả thật, “30/4 Liberation Day” của VC và “30/4 Freedom Day” của ông NTH là anh em sinh đôi (identical twin)!!! Chắc chắn ông NTH và NND biết rõ chủ nhân của cái bào thai identical twin này!!!

Điểm thứ ba, ông NND đã sai lầm khi viết “Nhiều người Việt không thỏa mãn với tên gọi không phản ảnh nỗi đau buồn và uất hận vì mất tự do”. Sự thực, đông đảo người Việt đều đồng ý với tên gọi “Ngày Hành Trình Tìm Tự Do”, nhưng KHÔNG ĐỒNG Ý VIỆC CHỌN NGÀY QUỐC HẬN 30/4 LÀM NGÀY HÀNH TRÌNH TÌM TỰ DO! Sự thực này là nguyên nhân chính đáng khiến đông đảo người Việt phản đối. Sự thực này cũng chứng tỏ, thái độ cố chấp, trước sau một mực chọn ngày 30/4 của ông NTH đã khiến chúng tôi đi đến một giả thuyết hợp lý: Ông NTH đã chấp nhận thực hiện kế hoạch của VC: XÓA BỎ NGÀY QUỐC HẬN 30/4, điều VC đã cố làm nhưng thất bại qua chiến dịch Tháng Tư Xanh, Ngày Tự Do, Ngày Tỵ Nạn...

Dĩ nhiên, cả ông NTH lẫn NND đều biết rõ điều đó, nhưng cả hai ông với sự bất lương trí thức, đã cố tình xuyên tạc sự thật một cách xảo quyệt. Đọc toàn bài viết của ông NND, cũng như những cuộc trả lời phỏng vấn của ông NTH, người đọc chỉ thấy hai ông mô tả phe hậu thuẫn cho “Journey to Freedom Day Act” với những lời tốt đẹp, cao thượng, nhìn xa trông rộng; và phe chống đối với những lời xấu xa, thiển cận, quy chụp họ là VC hoặc thân cộng. Tuyệt nhiên, hai ông không đề cập đến những người hậu thuẫn “Journey to Freedom Day Act” VỚI ĐIỀU KIỆN HỢP LÝ VÀ DUY NHẤT: KHÔNG CHỌN NGÀY QUỐC HẬN 30/4!

Thứ tư, ông NND cũng sai lầm và tự mâu thuẫn khi viết: “Nhưng đổi tên là một thỏa hiệp khôn ngoan để đạt mục đích muốn cả nước Canada ghi nhận phong trào vượt biển tỵ nạn của người Việt sau ngày 30 Tháng Tư 1975 là một biểu tượng cho khát vọng tự do của con người.” Trong khi ông NND viết đề tựa, “Ngày mất tự do cũng là Ngày Tìm Tự Do” để tung hứng nhịp nhàng với việc trá ngụy chọn đúng ngày 30/4 làm Ngày Hành Trình Tìm Tự Do, thì ở đây chính ông NND lại để lộ chân tướng qua dòng chữ “sau ngày 30 Tháng Tư 1975” (có nghĩa không đúng ngày 30/4). Như vậy, chỉ trong không đầy 20 dòng chữ, ông NND đã tự mâu thuẫn và tự chửi chính ông.

Thứ năm, ông NND cũng đã ngây ngô đến độ lố bịch khi viết: “Chưa một sắc dân nào ở Canada được Quốc Hội đối xử đặc biệt như vậy.” Với dân số người Việt tại Canada chiếm chưa tới 1% tổng số 36 triệu dân Canada, trong khi những sắc dân khác, Ái Nhĩ Lan (13.83%), Đức (9.75%), Ý (4.53%), China (4.53%)... tôi không nghĩ, trong một quốc gia tự do dân chủ như Quốc Hội Canada lại có thể thiên vị, đối xử với người Việt đặc biệt đến độ ông NND phải viết “chưa một sắc dân nào ở Canada được đối xử đặc biệt như vậy”. Viết kiểu khí lừa, tự lừa dối mình lừa dối người và thổi ống đu đủ như vậy, quả thực, ông NND đã coi thường trình độ người đọc và người Việt ở Canada.

Sự thực, cũng như tất cả các quốc gia trên thế giới, mỗi sắc dân trong nước Canada, đều có một vị trí đặc biệt về lịch sử, ngôn ngữ, văn hóa, quá trình hội nhập... Từ những đặc biệt đó, Quốc Hội Canada có những đạo luật đặc biệt phù hợp với mỗi sắc dân. Vì vậy, chúng ta không thể đem cái đạo luật đặc biệt chỉ có với sắc dân mình so với sắc dân khác không có, để rồi hí hửng vỗ tay thi nhau thổi ống đu đủ cho nhau, như ông NND viết, “Chưa một sắc dân nào ở Canada được Quốc Hội đối xử đặc biệt như vậy.”

Đọc đến đây, chúng tôi tin chắc, một người cầm bút lâu năm và sắc bén như ông NND không thể nào ấu trĩ về chính trị và thiếu hiểu biết về dân chủ đến như vậy. Chẳng qua, chỉ vì “binh vực một tà ý” nên ông NND “phải bẻ cong bút vì ngụy biện”, đúng như ông WS đã nhận xét.

(còn tiếp...)

Hữu Nguyên
(Mọi góp ý xin gửi về
huunguyen@saigontimes.org)

      

Mục Lục | Bài 01 | Bài 02 | Bài 03 | Bài 04

 

 

Mục Lục | Bài 01 | Bài 02 | Bài 03 | Bài 04

      

Suy nghĩ về Ông Ngô Nhân Dụng | Bài - 04

****** ||| ******

Lời giới thiệu: Chuyển đọc và chuyển tiếp tối đa bài do anh Hữu Nguyên viết phản biện (bài 4) ô. NND, NTH với lời, lẽ rất đanh thép, rất thuyết phục. Tôi nghĩ rằng là một người đã thấy tận mắt thân phụ mình bị đấu tố oan trái, đã sống với cs khoảng 20 năm từ khi sinh ra đời, đã lợi dụng nghĩa vụ quân sự mà hồi chánh nên anh Hữu Nguyên đã hiểu, biết những mưu mô, thủ đoạn, mánh lới... thâm độc của cs nên những “con vích” ngây thơ khó lòng qua mặt. Tôi rất tâm đồng vói anh HN khi viết Hậu Quả của đạo luật Hành Trình Tỉm Tự Do là vận động xúi giục các quốc gia khác cũng làm luật tương tự.

 

Trích: “Ông NND viết: ‘Người Việt ở các nước khác có thể nêu trường hợp Canada như một tiền lệ khi yêu cầu các đại biểu quốc hội noi theo gương Canada.’

Đây là một lời kêu gọi nguy hiểm, báo trước những dự luật tương tự nhằm xóa bỏ Ngày Quốc Hận 30/4 sẽ diễn ra tại Mỹ, Anh, Pháp, Úc... Lời kêu gọi của ông NND cũng khiến những nghi ngờ của chúng tôi càng thêm rõ nét. Chúng tôi NGHI NGỜ ông NTH, Lê Phát Minh và LMDCVN đã bắt tay VC thực hiện kế hoạch xóa bỏ Ngày Quốc Hận 30/4. Chúng tôi cũng NGHI NGỜ, trong những ngày tháng tới, phần để chạy tội trước công luận, phần để hoàn thiện cái gọi là “chống cộng bằng luật”, ông NTH, NND sẽ chống cộng một cách ầm ĩ hơn. Chúng tôi cũng NGHI NGỜ ông Ngô Nhân Dụng báo Người Việt, ông Vi Anh Việt Báo... đã cố tình viết bài tung hứng hậu thuẫn ông NTH xóa bỏ Ngày Quốc Hận 30/4, bất chấp sự vô lý của Đạo Luật, sự phản đối của công luận, và tiếng gọi của lương tâm. Chúng tôi cũng TIN TƯỞNG và LO NGẠI TRƯỚC VIỄN ẢNH: Trong những ngày tới, VC một mặt tiếp tục phản đối “Journey to Freedom Day Act”, mặt khác VC sẽ giật dây cho nhiều cá nhân, nhiều trang webs, blogs, nhiều hội đoàn, đoàn thể nằm vùng cho chúng ở trong và ngoài nước, núp dưới bình phong tự do, dân chủ, nhân quyền, giả vờ hô hào phản đối VC, nhưng thực sự là hậu thuẫn “Journey to Freedom Day Act”, tạo cơ hội cho những dự luật tương tự với dụng ý xóa bỏ Ngày Quốc Hận 30/4, được đệ trình và thông qua ở những quốc gia có người Việt cư ngụ. Lời kêu gọi của ông NND cũng khiến chúng tôi NGHI NGỜ, ông NND đã được VC cho biết rõ VIỄN ẢNH NÀY CHẮC CHẮN SẼ XẢY RA. Tuy vậy, chúng tôi THỰC TÂM CẦU MONG VÀ HY VỌNG TẤT CẢ NHỮNG TIN TƯỞNG VÀ NGHI NGỜ TRÊN ĐÂY CỦA CHÚNG TÔI ĐỀU SAI. Chúng tôi cũng THỰC TÂM CẦU MONG VÀ HY VỌNG Quý Đồng Hương hãy GIÚP ĐỠ HAI ÔNG BẰNG CÁCH CẢNH GIÁC NHÌN KỸ NHỮNG GÌ HAI ÔNG LÀM, NÓI, VIẾT... NHẤT LÀ NHỮNG NGƯỜI THÂN, BẰNG HỮU, ĐỒNG CHÍ CỦA HAI ÔNG.” Hết trích.

Tôi đã tiên liệu sự kiện này và vài sự kiện khác. Tôi xin ngưng ở đây kẻo làm quý vị phải trì hoãn đọc bài viết rất đặc sắc, lý lẽ rất thuyết phục của anh Hữu Nguyên này. Riêng tôi rất tâm phục, khẩu phục bài viết với kỹ thuật cao, trình bày rõ ràng, nội dung súc tích, lý luận xắc bén.

Cám ơn anh Hữu Nguyên đã vạch rõ cho người đọc thấy tà ý hoặc quá ngây thơ của những người liên hệ.

Kính
TDT

 

****** ||| ******

 

Theo yêu cầu của một số độc giả, chúng tôi xin thưa, loạt bài “Suy nghĩ về ông Ngô Nhân Dụng” được bắt đầu bằng Bài 1, ngày 27/4; Ý kiến đóng góp của độc giả, ngày 28/4; Bài 2, ngày 29/4; 2; Bài 3, ngày 1/5. Bài 1 & 2, trình bày về cái tâm bất chánh của ông NND qua tựa đề “Ngày mất tự do cũng là Ngày Tìm Tự Do”. Bài 3, trình bày về cái tầm bất chánh của ông Ngô Nhân Dụng qua nội dung bài viết.

Trong bài viết hôm nay, chúng tôi xin trình bày tiếp về cái tâm bất chánh, cái ngụy biện của ông NND.

Cụ thể, ông NND đã có tà ý khi viết: “Canada là nước đầu tiên ban hành một đạo luật hiệu lực trên toàn quốc, ghi nhớ ngày 30 Tháng Tư tượng trưng cho khát vọng tự do của loài người, dù các công dân gốc Việt chiếm khoảng 1% dân số.”

Ông NND viết như vậy là sai, vì sự thực thứ nhất, trong suốt 40 năm qua, mỗi khi nhắc đến 30-4-75, người Việt cũng như toàn nhân loại đều coi 30/4 là biểu tượng về những đau khổ tột cùng của dân tộc VN; về tội ác dã man khi VC vi phạm Hiệp Định Ba Lê, xâm lăng Miền Nam; về sự phản bội bỏ rơi đồng minh của Mỹ. Đây là sự thật hiển nhiên, và sự thật này sẽ mãi mãi tồn tại trong lương tâm và lịch sử của VN cũng như nhân loại. Sự thật, chỉ có VC mới coi 30/4 là Ngày Giải Phóng; và ông NTH, NND cùng những ai vị kỷ, thiếu tự trọng, vui sướng với cái gọi là “nhờ VC chiếm Miền Nam nên mình được tự do sung sướng ở Mỹ, Canada như ngày nay”, mới coi 30/4 là Ngày Tìm Tự Do.

Sự thực thứ hai, lịch sử nhân loại suốt mấy chục ngàn năm qua, có nhiều ngày tháng, sự kiện, cá nhân, tập thể... tượng trưng cho khát vọng tự do của loài người, trong đó tất cả đều trải qua sự hy sinh, đổ máu, tù tội, bao gồm cả triệu người Việt sau thảm kịch 30-4-75. Tuy nhiên, trong số những người Việt biểu tượng cho khát vọng tự do của nhân loại, chắc chắn không thể có những kẻ hèn nhát, vô trách nhiệm reo hò hả hê với quan niệm của ông NTH và NND: ngày 30/4 mất tự do [ở tổ quốc của mình] cũng là Ngày 30/4 Tìm Tự Do [ở một quốc gia khác].

Sự thực thứ ba, ông NTH và ông NND nên nhớ, làn sóng người Việt liều chết ồ ạt vượt biển, vượt biên tìm tự do, dẫn đến thảm kịch tại biển Đông, đánh thức lương tâm toàn nhân loại, chỉ xảy ra nhiều tháng, thậm chí nhiều năm, sau ngày 30-4-75. Đây là sự thực hiển nhiên, và sự thật này sẽ mãi mãi tồn tại trong lương tâm và lịch sử của VN cũng như nhân loại.

Sự thực thứ tư, chính trong bài viết, ông NND cũng đã trích dẫn nguyên văn lời giải thích của ông Lê Duy Cấn (1) trước Quốc Hội Canada: “Sau khi Việt Cộng chiếm miền Nam, bỏ tù mấy trăm ngàn người và đày ải những người khác lên các “vùng kinh tế mới”, dân miền Nam quyết định phải chạy thoát chế độ cộng sản; một nhà báo Pháp đã nhận xét: “Nếu cái cột đèn biết đi nó cũng chạy.” Sự thực sờ sờ ra như vậy, lại chính ông NND trích dẫn câu nói của ông Lê Duy Cấn như thế, vậy mà ông NND vẫn tự mình bịt mắt, bịt tai nhi nhô “ngày mất tự do cũng là Ngày Tìm Tự Do”, thì quả lạ lùng!!!

Viết đến đây, chúng tôi muốn hỏi ông NND: Vậy VC chiếm Miền Nam, bỏ tù mấy trăm ngàn người và đày ải những người khác lên các “vùng kinh tế mới” VÀO SÁNG 30/4, khiến dân miền Nam quyết định phải chạy thoát chế độ cộng sản NGAY CHIỀU 30/4 hay sao, mà ông NND có thể muối mặt viết: “Ngày mất tự do cũng là Ngày Tìm Tự Do”?

Ông NND viết: “Người Việt ở các nước khác có thể nêu trường hợp Canada như một tiền lệ khi yêu cầu các đại biểu quốc hội noi theo gương Canada.”

Đây là một lời kêu gọi nguy hiểm, báo trước những dự luật tương tự nhằm xóa bỏ Ngày Quốc Hận 30/4 sẽ diễn ra tại Mỹ, Anh, Pháp, Úc... Lời kêu gọi của ông NND cũng khiến những nghi ngờ của chúng tôi càng thêm rõ nét. Chúng tôi NGHI NGỜ ông NTH, Lê Phát Minh và LMDCVN đã bắt tay VC thực hiện kế hoạch xóa bỏ Ngày Quốc Hận 30/4. Chúng tôi cũng NGHI NGỜ, trong những ngày tháng tới, phần để chạy tội trước công luận, phần để hoàn thiện cái gọi là “chống cộng bằng luật”, ông NTH, NND sẽ chống cộng một cách ầm ĩ hơn. Chúng tôi cũng NGHI NGỜ ông Ngô Nhân Dụng báo Người Việt, ông Vi Anh Việt Báo..., đã cố tình viết bài tung hứng hậu thuẫn ông NTH xóa bỏ Ngày Quốc Hận 30/4, bất chấp sự vô lý của Đạo Luật, sự phản đối của công luận, và tiếng gọi của lương tâm. Chúng tôi cũng TIN TƯỞNG và LO NGẠI TRƯỚC VIỄN ẢNH: Trong những ngày tới, VC một mặt tiếp tục phản đối “Journey to Freedom Day Act”, mặt khác VC sẽ giật dây cho nhiều cá nhân, nhiều trang webs, blogs, nhiều hội đoàn, đoàn thể nằm vùng cho chúng ở trong và ngoài nước, núp dưới bình phong tự do, dân chủ, nhân quyền, giả vờ hô hào phản đối VC, nhưng thực sự là hậu thuẫn “Journey to Freedom Day Act”, tạo cơ hội cho những dự luật tương tự với dụng ý xóa bỏ Ngày Quốc Hận 30/4, được đệ trình và thông qua ở những quốc gia có người Việt cư ngụ. Lời kêu gọi của ông NND cũng khiến chúng tôi NGHI NGỜ, ông NND đã được VC cho biết rõ VIỄN ẢNH NÀY CHẮC CHẮN SẼ XẢY RA. Tuy vậy, chúng tôi THỰC TÂM CẦU MONG VÀ HY VỌNG TẤT CẢ NHỮNG TIN TƯỞNG VÀ NGHI NGỜ TRÊN ĐÂY CỦA CHÚNG TÔI ĐỀU SAI. Chúng tôi cũng THỰC TÂM CẦU MONG VÀ HY VỌNG Quý Đồng Hương hãy GIÚP ĐỠ HAI ÔNG BẰNG CÁCH CẢNH GIÁC NHÌN KỸ NHỮNG GÌ HAI ÔNG LÀM, NÓI, VIẾT... NHẤT LÀ NHỮNG NGƯỜI THÂN, BẰNG HỮU, ĐỒNG CHÍ CỦA HAI ÔNG.

Ông NND viết: “...việc ban hành đạo luật [NGÀY] Hành Trình Tìm Tự Do là một thắng lợi của người Việt tỵ nạn khắp thế giới, không riêng ở Canada. Thắng lợi này càng nổi bật lên vì chính quyền Cộng Sản đã phản đối và ngăn cản bằng nhiều cách trước khi dự luật được đem ra thảo luận. Ngoại Trưởng Phạm Bình Minh đã gửi thư cho Bộ Ngoại Giao Canada yêu cầu Quốc Hội không thảo luận bản dự luật S-219. Nguyễn Tấn Dũng chính thức gửi thư phản đối với Thủ Tướng Stephen Harper, còn đe dọa rằng dự luật này có thể làm phương hại quyền lợi thương mại và đầu tư của Canada ở Việt Nam.”

Qua đoạn trên, chúng tôi thấy ông NND, đã vô tình hoặc cố ý, chỉ nhìn vấn đề một cách hời hợt và nông cạn ở bề nổi, qua sự phản đối ầm ĩ và công khai của VC, để rồi kết luận “Luật Ngày Hành Trình Tìm Tự Do” là một thắng lợi của người Việt tỵ nạn CS. Tin vào luận điệu tuyên truyền của CS rồi tự coi mình là chiến thắng thì quả là dại dột. Ông NND đã quên mất câu nói bất hủ của TT Thiệu, “Đừng tin những gì CS nói mà HÃY NHÌN KỸ những gì CS làm”. Ông NND nên nhớ những sự thật vô cùng quan trọng sau đây:

Sự thật thứ nhất, chính ông NTH đã thú nhận, ngày 12-3-2014, Thứ Trưởng Ngoại Giao VC Nguyễn Thanh Sơn đã BÍ MẬT GẶP RIÊNG Ngô Thanh Hải, mặc dù ông NTH không phải là Thứ Trưởng Ngoại Giao Canada.

Sự thực thứ hai, khi nội vụ cuộc gặp gỡ BÍ MẬT và RIÊNG bị đổ bể, ông NTH trả lời RFA: “Chính phái đoàn Việt Nam của ông Nguyễn Thanh Sơn xin gặp riêng tôi để trình bày một số việc trước khi có cuộc gặp chính thức với bên phái đoàn của Bộ Ngoại Giao. Thực ra, lúc đầu họ chỉ muốn gặp riêng tôi thôi, nhưng tôi không chịu. Tôi đòi gặp riêng rồi thì phải gặp chính thức bên Ngoại giao nữa mới được”. Câu trả lời của ông NTH cho thấy mấy vấn đề: Một, tại sao VC NTS phải bí mật gặp riêng NTH? Hai, tại sao NTH, Cựu Quân Nhân QLVNCH, là người tỵ nạn CS, TNS Canada và KHÔNG PHẢI THỨ TRƯỞNG NGOẠI GIAO Canada, lại chấp nhận đòi hỏi gặp RIÊNG và BÍ MẬT của VC NTS? Ba, VC NTS trình bày một số việc với NTH là những việc gì? Bốn, nếu cuộc gặp gỡ đã RIÊNG và BÍ MẬT, thì VC NTS và NTH có dám trình bày hết cho công luận biết không? Năm, VC NTS lấy tư cách gì đòi hỏi TNS NTH chỉ được gặp RIÊNG y, chứ không được GẶP CHÍNH THỨC với y khi y gặp phái đoàn Bội Ngoại Giao Canada? Phải chăng, thái độ hống hách, ngang ngược và đầy phi lý của VC NTS đã chứng tỏ NTH đã cam phận làm đầy tớ cho VC?

Sự thực thứ ba, ngày 10-4-2014, một tháng sau ngày gặp VC NTS (12-3-2014), TNS NTH đệ trình Bill S-219 tại Thượng Viện Canada. Từ sự thực này chúng tôi có nghi vấn, khi gặp VC NTS, có đúng NTH đã hoặc đang soạn thảo Bill S-219? Nếu có, NTH có bàn bạc với VC NTS về nội dung Dự Luật hay không? Nếu có, hai người bàn bạc những chuyện gì mà phải BÍ MẬT GẶP RIÊNG? Từ sự thực này, chúng tôi NGHI NGỜ ông NTH không những phản bội người Việt yêu nước, mà còn phản bội cả chính phủ Canada, BÍ MẬT cùng VC thao túng chính trường Canada, thông qua Dự Luật S-219, mang đến cho chính phủ và nhân dân Canada một vết nhơ khôn rửa trong lịch sử.

Sự thực thứ ba, trong cuộc hội thảo “Hiểm Họa Bắc Phương” vào ngày 7-4-2012, tại Paris, trước mặt ông Ngô Thanh Hải, Chủ Tịch Ban Chấp Hành Trung Ương Liên Minh Dân Chủ, ông Nguyễn Tấn Trí, Phó Chủ Tịch Ủy Ban CHTƯ/LMDCVN... ông Lê Phát Minh, Cố Vấn LMDCVN đã tuyên bố: Để chống Trung Cộng xâm lăng, LMDCVN chấp nhận hợp tác với CSVN. Về phương diện chính trị thì LMDCVN với CSVN là hai chiến tuyến, còn trong việc bảo vệ tổ quốc thì LMDCVN và CSVN cùng một mục tiêu, nên phải phải đứng chung với CSVN để bảo vệ tổ quốc. Chấp nhận đối thoại với CSVN không điều kiện. Một năm sau, ngày 16-5-2013, Cựu HQ Đại Tá Nguyễn Văn Thiện, Chủ Tịch UBCHTƯ Liên Minh Dân Chủ VN cho phổ biến Bản Tuyên Bố, xác nhận những điều trên là do: “phát biểu từ một số trong thành phần lãnh đạo của LMDCVN thuộc hệ phái do ông Ngô Thanh Hải làm Chủ Tịch UBCHTƯ, ông Nguyễn Tấn Trí là Phó Chủ Tịch, và ông Lê Phát Minh là Cố vấn. Tất cả các vị đó không còn hoạt động trong đoàn thể LMDCVN của chúng tôi.”

Chắc chắn khi ông LPM tuyên bố những lời trên trước mặt ông NTH, đã có sự bàn bạc và chấp thuận của ông NTH. Vì thế, cho đến nay, chúng tôi chưa hề nghe ông NTH chính thức và công khai phản đối/kỷ luật ông Lê Phát Minh, hoặc giải thích tại sao ông NTH im lặng khi nghe ông LPM có những lời tuyên bố trên; cũng như thái độ của ông NTH đối với Bản Tuyên Bố của Đại Tá Nguyễn Văn Thiện. Phải chăng, nếu ông NTH công khai kỷ luật, khai trừ ông LPM, chắc chắn ông LPM sẽ công bố SỰ THẬT, chính ông NTH và đông đảo các thành viên trong đảng LMDCVN đã cùng đồng thuận với ông bắt tay VC???

Từ ba sự thật trên, cộng với sự phản đối ầm ĩ của CSVN, khiến chúng tôi mạnh dạn đi đến một số giả thuyết: Thứ nhất, sau khi Chủ Tịch LMDCVN NTH chấp thuận bắt tay với VC (chắc chắn từ lâu trước khi Lê Phát Minh tuyên bố), VC đã bí mật cùng NTH thực hiện nhiều việc, nhằm vận động Quốc Hội Canada thông qua Dự Luật S-219, xóa bỏ Ngày Quốc Hận 30/4, một kế hoạch mà VC đã thất bại qua hàng loạt chiến dịch như Tháng Tư Xanh, Ngày Tự Do, Ngày Tỵ Nạn...

Giả thuyết thứ hai, vì VC muốn bằng bất cứ giá nào, phải thông qua Dự Luật S-219 trước ngày 30-4-2015 nhân dịp kỷ niệm 40 năm, nên ông NTH phải chọn danh xưng “Black April Day” cho hợp tình, hợp lý. Sau đó, theo kế hoạch, VC sẽ phản đối dữ dội, cộng với những lời “thì thầm cố vấn” của NTH (đã được VC Nguyễn Thanh Sơn mớm sẵn), bên tai Thủ Tướng Canada, khiến ông vì sợ “nhạy cảm” nên đổi “Black April Day” thành “Journey to Freedom Day” đúng như VC và NTH đã xếp đặt. Dĩ nhiên, để giúp VC xóa Ngày Quốc Hận 30/4, ông NTH phải mặt chai mày đá, khư khư chọn ngày 30/4 làm “Journey to Freedom Day”. Để giúp NTH làm tròn sứ mạng, CSVN vẫn phải tiếp tục phản đối công khai và ầm ĩ, giúp NTH chính nghĩa hóa Dự Luật S-219. Nhưng chống đối lần trước của CSVN là chống đối thật, cộng với những lời thì thầm của NTH nên Thủ Tướng Canada đã sợ “nhạy cảm” phải đổi “Black April Day” thành “Journey to Freedom Day”, đúng như VC mong muốn; còn chống đối sau này của CSVN chỉ là chống đối giả, và NTH biết rõ điều đó, nên ngoài mặt “hết sức oai hùng phản đối CS”, còn trong lòng thì nhất quyết làm theo lời VC dậy. Hậu quả, Ngày Quốc Hận 30/4, từ “Black April Day” trở thành “Journey to Freedom Day”. Đúng là VC và NTH đã làm TRÒ ĐẠI BỊP!!! Dĩ nhiên, trên đây chỉ là những GIẢ THUYẾT và chúng tôi hy vọng những GIẢ THUYẾT NÀY LÀ SAI!

Cũng vì “phải bẻ cong ngòi bút vì ngụy biện” nên ông NND đã vất vả và ngớ ngẩn khi chính nghĩa hóa Dự Luật của ông NTH qua câu: “Nhờ các dân biểu và nghị sĩ Canada đã lắng nghe lương tâm và lẽ phải, Dự luật S-219 đã chính thức thành đạo luật Hành Trình Tìm Tự Do” [lại thiếu chữ NGÀY]... Đọc câu ông viết, tôi thấy nó ngớ ngẩn ở mấy điểm.

Thứ nhất, ngày 23-4-2015, trả lời phỏng vấn của RFA, ông Ngô Thanh Hải thừa nhận: “Dự luật S-219 của tôi đã được thông qua tại hạ viện ngày hôm qua, Thứ Tư, vào lúc 7:30 tối. Lúc đó Hạ Viện đã tranh luận sau một tiếng đồng hồ đảng Tự Do và đảng Tân Dân Chủ có một số dân biểu cũng nói lên sự chống đối của họ. Tuy nhiên vì bên đảng Bảo Thủ có đa số thành ra sau đó khi bỏ phiếu thì tất cả mọi đảng phái đều chấp nhận hết.”

Câu trả lời của ông NTH cho thấy hai sự thật. Sự thật thứ nhất, có tranh cãi chống đối Dự Luật tại Hạ Viện. Sự thật thứ hai, số Dân Biểu Canada chống lại Dự Luật S-219 cũng khá đông, nên phải nhờ “bên đảng Bảo Thủ có đa số” nên Dự Luật mới được thông qua, như lời thú nhận của NTH. Theo Wikipedia, tại Hạ Viện Canada, đảng Bảo Thủ có 160, hai đảng Tân Dân Chủ (96) và Tự Do (36) có tổng cộng 132. Tuy không biết chính thức bao nhiêu Dân Biểu Canada bỏ phiếu chống, nhưng qua câu trả lời của ông NTH, chúng tôi tin là số DB bỏ phiếu chống khá đông. Và chắc chắn, TNS Canada bỏ phiếu chống cũng có. Như vậy, chúng tôi muốn hỏi ông NND, chẳng lẽ những DB và TNS bỏ phiếu chống Dự Luật S-219 là những người KHÔNG BIẾT “lắng nghe lương tâm và lẽ phải”?

Thứ hai, ông NND nên nhớ, trước đó vài đoạn, ông đã viết: “Ðối với các vấn đề có tính cách nhân bản và lịch sử vượt trên các quyền lợi phe phái, các đại biểu chỉ bỏ phiếu theo lương tâm”. Như vậy, thưa ông NND, chẳng lẽ, những DB và TNS chống đối Dự Luật S-219 KHÔNG CÓ LƯƠNG TÂM? Kết luận, phải chăng vì bênh vực một tà ý thì tâm bất chánh, nên ông NND đã “chính nghĩa hóa một đạo luật phi nghĩa”, bằng những luận điệu bịp bợm, bất lương, khiến bản thân tôi, dù quý trọng ông cả mấy chục năm, nay cũng phải NGHI NGỜ: ÔNG NGÔ NHÂN DỤNG LÀ MỘT KẺ ngụy TRÍ THỨC, ngụy QUỐC GIA, ngụy TỴ NẠN CS!?

(còn tiếp...)

Hữu Nguyên
(Mọi góp ý xin gửi về
huunguyen@saigontimes.org)

 

    

 

(1) Tiện đây, chúng tôi cũng xin được hỏi ông Lê Duy Cấn, Hội Trưởng Liên Hội Người Việt Canada trong nhiều năm mấy câu hỏi:

 

Thứ nhất, như ông đã biết, vào năm 2005-2006, Việt Tân thành lập “Nhóm Vì Tự Do” trong đó có Liên Hội Người Việt Canada, nhằm vận động mọi người chọn 30/4 làm Ngày Tỵ Nạn, để xóa bỏ Ngày Quốc Hận. Như vậy, khi đó ông có là Hội Trưởng LHNV Canada hay không? Mối quan hệ giữa ông và đảng Việt Tân như thế nào?

 

Thứ hai, chúng tôi có nhiều bằng cớ để nghi ngờ đảng Việt Tân tiếp tay VC xóa bỏ ngày Quốc Hận 30/4 bằng Tháng Tư Xanh, Ngày Tỵ Nạn, Ngày Tự Do... Như vậy, việc ông Cấn ra điều trần trước Quốc Hội Canada, hậu thuẫn ông NTH, chọn ngày 30 Tháng Tư làm Ngày Hành Trình Tìm Tự Do, dẫn đến hậu quả xóa bỏ Ngày Quốc Hận, ông có biết, điều đó nằm trong âm mưu của đảng VT hay không?

 

Thứ ba, khi điều trần trước QH Canada, ông giải thích: “Sau khi Việt Cộng chiếm miền Nam, bỏ tù mấy trăm ngàn người và đày ải những người khác lên các “vùng kinh tế mới” dân miền Nam quyết định phải chạy thoát chế độ cộng sản”. Như vậy, chữ “sau khi” được ông dùng ở đây là sau ngày 30/4 hay ngày nào? Nếu là sau ngày 30/4, tại sao ông lại đồng ý với NTH chọn ngày 30/4 là Ngày Hành Trình Tìm Tự DO?

 

Thứ tư, Liên Hội Người Việt Canada dự định tổ chức “Dạ Tiệc Tưởng Niệm Quốc Hận 30/4” với lý do “tạo cơ hội cho các đồng bào có dịp hàn huyên, ôn lại những chuyện trong cuộc hành trình đi tìm tự do” vào ngày 25-4-2015. Tuy sau đó, dự định này được hủy bỏ, nhưng chúng tôi cũng muốn hỏi ông Lê Duy Cấn, ông có đóng vai trò gì trong dự định tổ chức Dạ Tiệc này hay không? Việc dự định tổ chức Dạ Tiệc vào ngày 25-4, với việc ông ra điều trần trước Quốc Hội Canada hậu thuẫn ông Ngô Thanh Hải và việc Dự Luật S-219 được thông qua Quốc Hội vào ngày 22-4, khiến chúng tôi đi đến giả thuyết, ông và ông NTH đã làm việc chặt chẽ với nhau và cả hai cùng biết trước và phải biết chắc, Dự Luật S-219 sẽ được QH Canada thông qua. Nếu giả thuyết này đúng, tại sao và nhờ ai, ông lại có thể biết chắc như vậy?

      

Mục Lục | Bài 01 | Bài 02 | Bài 03 | Bài 04

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Hình nền: Quốc Kỳ VNCH tung bay dưới bầu trời xanh thẫm bên cạnh bộ Huy hiệu Lục Quân QLVNCH. Để xem được trang web này một cách hoàn hảo, máy của bạn cần được trang bị chương trình Microsoft Internet Explorer (MSIE) Ấn bản 9 hay cao hơn hoặc những chương trình Web Browsers làm việc được với HTML-5 hay cao hơn.

 

Nguồn: Internet E-mail by Nguyễn Quốc Đống chuyển

 

Đăng ngày Thứ Tư, April 29, 2015
Ban Kỹ Thuật Khóa 10A-72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH

Địa chỉ liên lạc: P.O. BOX 5055. Springfield, VA 22150
Điện thoại: 703-238-0736
E-Mail: lienlaclhccshtd@lhccshtd.org
Trở lại đầu trang