Cờ Gia Nã Đại Cờ Úc Đại Lợi Cờ Pháp Cờ Anh Cờ Đức Cờ Nhật bản Chào Cờ Việt Nam Cộng Hoà Muôn Năm Cờ Thụy Điển Cờ Thụy Sỹ Cờ Ý Đại Lợi Cờ Vatican Cờ Hy Lạp Cờ Tân Tây Lan Cờ Ba Lan 


Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
Bài 1
THẮP HƯƠNG VÀ THĂM VIẾNG NGHĨA TRANG QUÂN ĐỘI BIÊN HÒA:
THỰC TÂM HAY CHỈ LÀ TRÒ MÈO KHÓC CHUỘT?

LÃO MÓC
-----o0o-----
 

Lời giới thiệu: Kính thưa quý độc giả và đặc biệt nhất là quý ACE cựu Quân nhân Quân lực của hai nền Đệ I & Đệ II VNCH, nhân ngày 30-4-2013 gần kề, dưới đây là một loạt gồm 4 bài viết về NGHĨA TRANG QUÂN ĐỘI BIÊN HÒA do nhiều tác giả liên mạng toàn cầu biên soạn.  Riêng “Bài số 2” sẽ được lưu ở tình trạng nguyên thủy (không sửa lỗi chính tả/văn phạm...) và không có bản in riêng ở dạng PDF.  Đại ý chính của những bài viết dưới đây nói về tình trạng hiện tại của NTQĐBH và lên tiếng báo động cho người Việt Quốc gia về nguy cơ di tích lịch sử này có thể sẽ bị BQCSVN xóa tan theo thời gian.  Kính mời quý vị theo dõi những bài viết này bằng cách bấm vào số thứ tự của từng bài.  Thân mến. -- BKT

oOo 

Bài 1 | Bài 2 | Bài 3 | Bài 4

  
Trong tuần qua, trên một số diễn đàn điện tử người ta thấy hình ảnh Nguyễn Thanh Sơn, Thứ Trưởng Bộ Ngoại Giao VC kiêm Chủ Tịch Ủy Ban Người Việt Nam Ở Nước Ngoài (UBNVNONN) đã cùng với ông Nguyễn Đạc Thành, Chủ Tịch Hội Vietnamese American Foundation (VAF) có trụ sở đặt tại Houston đến thăm viếng Nghĩa trang Quân Đội Biên Hòa và cùng thắp hương trước anh linh Tử sĩ QLVNCH tại Nghĩa Dũng Đài.

Theo một thông báo của tổ chức VAF do ông Nguyễn Trần Đàm, Phó Chủ Tịch kiêm Tổng Thư Ký của tổ chức này thì:

“-Danh dự của quân nhân QLVNCH đang được khôi phục tại VN;

-Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa là dấu tích còn lại của QLVCNCH đã và đang được chỉnh trang và tu bổ;

-Mộ phần của các anh hùng QLVNCH đang được trùng tu, và các Anh Linh các Tử sĩ đã đang được nhang khói sau hơn 37 năm lạnh lẽo hoang vu.”

Đây là sự thực hay chỉ là chuyện “mèo khóc chuột” của VC được diễn xuất qua Nguyễn Thanh Sơn, Thứ Trưởng Bộ Ngoại Giao kiêm Chủ Tịch UBNVNONN qua các biến động mà tên này đã gây ra tại Houston (vụ “trực diện - đối thoại” của Hoàng Duy Hùng) tại Nam California (qua lén lút gặp những tên Việt gian Nguyễn Phương Hùng, Đinh Viết Tứ, Phùng Tuệ Châu...) vào năm 2012?

Như mọi người đều biết lúc nào VC cũng giở những trò dở dói điêu ngoa: như kêu gọi đi “học tập cải tạo” 10 ngày thì “án tù cải tạo” kéo dài tới 5, 10 năm, có người kéo dài tới 17 năm, có hàng chục vạn người đã bỏ thây nơi rừng sâu, núi thẳm.

Như mới đây nhất, kêu gọi toàn dân đóng góp ý kiến để sửa đổi Hiến pháp; nhưng khi người ta đóng góp ý kiến thì lại kết tội là phản động là suy thoái!

Xin mời quý bạn đọc đọc bài viết sau đây, để, từ đó có cái nhìn rõ ràng hơn về việc tên Thứ Trưởng Bộ Ngoại Giao Nguyễn Thanh Sơn đến thắp nhang tại Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa.

oOo

Kỳ trước chúng tôi đã thưa chuyện với quý vị về chuyện “nói chuyện với đầu gối” của Ông Giáo sư Tiến sĩ Cao Huy Thuần. Kỳ này chúng tôi xin thưa chuyện “nói chuyện với đầu gối” của hai vị cựu sĩ quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa hiện định cư tại Hoa Kỳ.

-Vị thứ nhất là cựu Đại Tá QLVNCH Vũ Văn Lộc, còn có bút hiệu Giao Chỉ.

Trong thư gửi Thủ Tướng VC Nguyễn Tấn Dũng, ông có ghi rõ về ông như sau:

“Vũ Văn Lộc, quốc tịch Hoa Kỳ, Giám Đốc IRCC, Inc. (Immigrant Resettlement and Culture Center) Cơ Quan Định Cư và Văn Hóa Di Dân tại San Jose, California từ năm 1976 đến nay. Tổ chức IRCC chuyên lo về định cư di dân từ các nước đến sống tại miền Bắc tiểu bang California. Năm nay 74 tuổi. Cựu Đại Tá QLVNCH. Trước 1975, đã từng có công việc liên quan đến việc xây dựng Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa, nơi chôn cất 16 ngàn chiến binh miền Nam từ năm 1965 đến năm 1975.”

Trong một bài viết có tựa đề "Hãy cứu lấy nghĩa trang Biên Hòa”, nhà văn Giao Chỉ tức cựu Đại Tá QLVNCH đã viết về cựu Thiếu Tướng Nguyễn Cao Kỳ như sau:

“Ngày xưa, lúc mới chạy đi, ông Kỳ viết cuốn sách tựa đề là 20 năm, 20 ngày. Ý ông nói là miền Nam chiến đấu trong 20 năm, nhưng mất trong 20 ngày. Ông hô hào chiến đấu, nhưng ông lại bỏ đi. Hụt hẫng cả đạo quân. Hai mươi năm sau ông lại ra sách, tự xưng là con của Phật. Rồi ông trở về, cũng thăm lại nghĩa trang. Ngông nghênh, áo xanh, quần xoọc. Ông làm nhục anh em. Ông làm buồn lòng người sống, và ông làm tủi vong linh người chết. Sau khi đóng vai hàng thần lơ láo, ông làm hoen ố hình ảnh nghĩa trang xưa đã hoang phế lại còn thêm ảm đạm.

Không,

Tôi không muốn các bạn về thăm như ông Thiếu Tướng Nguyễn Cao Kỳ...”

Theo bài viết thì:

“Ngay sau khi lệnh dân sự hóa (nghĩa trang quân đội – chú thích của Lão Móc) ban hành, chúng tôi (ông VVL) có dịp đặt vấn đề với ông Thủ Tướng Việt Nam, qua hình thức đặt câu hỏi trực tuyến bằng internet. Qua đài BBC chuyển tiếp. Câu hỏi được ghi nhận nhưng không có câu trả lời.

Tiếp theo, gửi hồ sơ đặt vấn đề đến văn phòng Thủ Tướng tại Hà Nội, gửi qua Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, qua Đại sứ Mỹ tại Việt Nam, qua các dân biểu. Kết quả cho biết tài liệu đã nhận được nhưng cũng chưa có câu trả lời.”

Cũng theo bài viết thì ông cựu Đại Tá QLVNCH Vũ Văn Lộc đã “hỏi thăm Thủ Tướng VC Nguyễn Tấn Dũng” như sau:

“Với tư cách là một công dân Hoa Kỳ, có chiến hữu nằm tại nghĩa trang, chúng tôi đã xin Thủ Tướng chính phủ Việt Nam các điều chính sau đây:

1/Ban hành quyết định dành nghĩa trang quân đội Biên Hòa là khu di sản lịch sử quốc gia, cần bảo vệ và duy trì nguyên trạng. Tuyệt đối không được lấn chiếm, phá hoại hay làm hư hỏng các công trình kiến trúc lịch sử và các phần mộ.

2/Cho điều tra và quy định trách nhiệm cho giới chức nào đã phá hoại 10 thước chiều cao của Nghĩa dũng đài vào năm 2004. Đây là một công trình có giá trị lịch sử rất quan trọng. Nếu không được bảo vệ sẽ mở đường cho việc phá hoại toàn diện về sau.


Lời yêu cầu kể trên dựa trên nền tảng văn hóa truyền thống Việt Nam, phản ánh tính văn minh của nhân loại, được bảo vệ bởi các công ước quốc tế về việc tôn trọng di hài Tử sĩ, mồ mả chiến binh. Chính phủ Việt Nam đã ký kết từ Geneve 54 đến Paris 75 cũng như các luật lệ theo công pháp quốc tế mà Việt Nam phải tuân thủ với tư cách là thành viên của Liên hiệp quốc.”

-Vị thứ hai là ông Tạ Chí Đại Trường, dưới bài viết “Đề nghị công nhận Nghĩa Trang Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa là Chứng tích Lịch sử Quốc gia” được đăng trên tạp chí mạng talawas có ghi:

Đề nghị như sau:

Westminster ngày 4-5-2010

Đề nghị Quốc Hội Việt Nam công nhận Nghĩa Trang Quân đội VNCH là Chứng tích Lịch sử Quốc gia.

Lý do: Đây là một tồn tại lịch sử từ một vùng đất (nửa nước), một thời gian (20 năm) có công nhận quốc tế. (Bằng lòng hay không thì cũng có một “quốc tế” bao gồm những nước công nhận CHXHCN Việt Nam hiện tại).

Là một dấu tích lịch sử như những dấu tích lịch sử khác đang được Nhà nước CHXHCN Việt Nam đang xử dụng: Dinh Norodom, Dinh Độc lập, Dinh Thống nhất... đã được sắp vào hạng 10 trong 10 di tích lịch sử, chưa kể Tòa Đô chánh Sài Gòn, Trụ sở Ủy ban Hành chánh Tp. Hồ Chí Minh, hay các xây cất mang chức năng hiện đại ở các vùng, thành phố VNCH cũ. Đây cũng là tưởng niệm duy nhất còn lại của một phía về những người lính, người Việt Nam, đã chết trong chiến tranh – tuy nhỏ nhoi, ít ỏi hơn những nghĩa trang liệt sĩ của phe thắng trận đang đứng chân hàng hàng lớp lớp trên đất nước Việt Nam.

Sự công nhận này là một hành động văn minh học được thế giới ngày nay như khi công nhận, bảo trì Mỹ Sơn của người Chàm, khu phố Hội An gốc của người Hoa, người Nhật, cũng như trở lại, giữ gìn thành trì, lăng tẩm họ Nguyễn có lần đã bị bỏ luống, tàn phá, trở lại tiếp nối hành động văn minh của triều Nguyễn khi cho người coi sóc lang tẩm của vua Lê.

Lời đề nghị này có ngày tháng nên trước tiên là với Quốc Hội CHXHCN Việt Nam hiện nay. Vì quan niệm chế độ nào rồi cũng qua, chỉ có đất nước là tồn tại nên lời ghi “Quốc Hội Việt Nam” là để dành cho những lần mai sau liên tiếp khi yêu cầu chưa được thỏa mãn.

Tạ Chí Đại Trường
Cựu sĩ quan/QLVNCH
Sử gia
”.

oOo

Đề nghị của sử gia Tạ Chí Đại Trường có thêm “lời bên lề” xin được trích một đoạn như sau:

“... Và vì đề nghị - có thể mang sơ sót về văn từ, ý tưởng, nhưng là có đối tượng cụ thể (Nghĩa trang Biên Hòa và Quốc Hội Việt Nam) nhắm vào một mục tiêu chưa thấy khả năng thực hiện nên chúng tôi sẽ không quan tâm đến những bàn tán, theo hay chống, đến từ bên ngoài. Xin cáo lỗi trước”.

Do đó, bài viết này chỉ xin ghi lại đề nghị của sử gia Tạ Chí Đại Trường coi bộ khó được Quốc Hội Việt Nam hiện nay quan tâm. Ghi lại này xin được tiếp tay với ông để gửi tới Quốc Hội Việt Nam ... mai sau. Và xin bàn về việc “nói chuyện với đầu gối” của cựu Đại Tá QLVNCH Vũ Văn Lộc.

Ông Vũ Văn Lộc đã gửi tới Thủ Tướng VC Nguyễn Tấn Dũng tới 7 yêu cầu mà chúng tôi chỉ xin ghi hai yêu cầu trên. Thư yêu cầu gửi tới Thủ Tướng VC vào ngày 30-4-2007 tức cách đây đã 6 năm nhưng... đầu gối vẫn không nhúc nhích.

Trước khi bàn tiếp về chuyện vì sao chúng tôi cho rằng việc “gián thất điều” với Thủ Tướng VC Nguyễn Tấn Dũng của cựu Đại Tá QLVNCH Vũ Văn Lộc là nói chuyện với đầu gối, xin mời độc giả đọc một số trích đoạn trong quyển “Việt Nam Sau 10 Năm” do ký giả Tim Page thực hiện khi nhà nước CHXNCN Việt Nam mời các phóng viên ngoại quốc tới dự lễ mừng chiến thắng lần thứ 10.

Nơi chương 6 với chủ đề “Giải Phóng”, tác giả ghi mấy câu hát của Mặt Trận Giải Phóng vào năm 1966, tạm dịch: “Hỡi thằng giặc Mỹ - Tao thề với mày bằng lời bén như dao - Rằng đây là Việt Nam. Vậy tao đến đây rồi - Thì mày phải ra đi”. Phía dưới tóm lược những thay đổi của thành phố Sài Gòn sau ngày 30-4-1975 khi chiếc xe tăng T54 số 844 của Liên Sô từ Hà Nội tràn vào ủi sập cổng Dinh Độc Lập, Sài Gòn.

Sau trang 100 là hình mộ bia của chiến sĩ nằm ở Nghĩa Trang Quân Đội Thủ Đức bị đâm thủng cả hai mắt với lời chú thích “mộ chí của quân nhân VNCH tại nghĩa trang bị lăng mạ”. Kế tiếp là bức ảnh to của một người mù cả hai mắt đang ngửa tay xin tiền với lời chú giải “người lính của chế độ cũ, mù lòa, không được cấp dưỡng, đang đi ăn xin bên ngoài nhà thờ Ban Mê Thuột sau buổi lễ Chúa Nhật”. Nơi trang 113 là ảnh một người đàn ông lưng trần mặc quần đen rách đít, lòi mông, chân bị băng bó, đang nằm ngủ trước bậc thềm gạch của một căn phố, không mền chiếu, với lời chú phía dưới “vừa được thả từ trại cải tạo, vô gia cư trên đường Đồng Khởi” (trước là đường Tự Do) và còn nhiều hình ảnh đau thương khác.

Người chết dưới mồ thì bị lôi sống dậy để đục mắt giết thêm lần nữa cho thỏa mối hiềm thù chưa phỉ thì còn nói chi đến việc nhường cơm, xẻ áo cho người còn sống sót từ trại cải tạo trở về. Nói chi đến việc trùng tu Nghĩa Trang Quân Đội VNCH hay chứng nhận là Chứng Tích Lịch Sử Quốc Gia.

Thấy cả hai vị cựu sĩ quan QLVNCH rất quan tâm đến việc “Giữ lấy Nghĩa Trang Quân Đội”, kêu gọi “Chứng nhận Nghĩa Trang Quân Đội như Chứng tích Lịch sử Quốc gia” đều viện dẫn lý lẽ “dựa trên nền tảng văn hóa Việt Nam, phản ảnh tính văn minh của nhân loại được bảo vệ bởi các công ước quốc tế về việc tôn trọng di hài Tử sĩ, mồ mả chiến binh” nên tôi mới dám khẳng định là quý vị... nói chuyện với đầu gối!

Ngay cả tấm bia tưởng niệm thuyền nhân bị chết trên đường vượt biển ở Galang mà Đảng và Nhà Nước ta còn làm chuyện vô cùng vô văn hóa là thò tay ra làm áp lực để dẹp bỏ thì những thỉnh cầu và đòi hỏi của hai vị cựu sĩ quan QLVNCH không phải là chuyện “nói chuyện với đầu gối” thì phải gọi là chuyện gì?

Liên kết chuyện này với chuyện ông Giáo sư Tiến Sĩ Cao Huy Thuần về nước thuyết trình về “Thiền đời Trần” và kết tội “nhà Minh đã hủy diệt văn hóa Việt Nam” thì cũng đâu có khác gì nhau!

Nhất là đọc những điều mà cựu Đại Tá Vũ Văn Lộc đòi Thủ Tướng VC Nguyễn Tấn Dũng thực hiện, người ta có cảm tưởng như ông ta là bố của ông Thủ Tướng VC này không bằng!

Chả trách có người nhận xét Giao Chỉ đại nhân là người thích “nịnh sằng, nổ sảng”!

oOo

Nay, với chuyện Nguyễn Thanh Sơn, Thứ Trưởng Bộ Ngoại Giao VC, Chủ Tịch Ủy Ban NVNONN và ông Nguyễn Đạc Thành, Chủ tịch của Hội VAF đến thăm viếng và thắp hương tại Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa là nơi chôn cất 16,000 Tử sĩ thuộc QLVNCH, có câu hỏi xin đặt ra:

-Vì sao những thân nhân của các bộ đội thuộc Quân Đội Nhân Dân CHXHCNVN bị giặc Tàu tàn sát ngày 17-2 đến thăm viếng mộ phần thì bị xua đuổi?

Trong khi đó thì một Thứ Trưởng Bộ Ngoại Giao của VC là ông Nguyễn Thanh Sơn lại cùng ông cựu Thiếu Tá QLVNCH Nguyễn Đạc Thành - một kẻ cựu thù của chế độ - lại đến thăm viếng và thắp hương tại Nghĩa Dũng Đài của Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa là nơi chôn cất 16,000 Tử sĩ của QLVNCH đã “được” Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng ký lệnh “dân sự hóa” từ mấy năm trước.

Phải chăng đây là “trò mèo khóc chuột” của bọn VC và Việt gian tay sai trong âm mưu hòa giải hòa hợp để “nuốt trọn” 3 triệu người Việt Quốc Gia tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại mà nghị quyết 36 đã đề ra?


LÃO MÓC
tieng-dan-weekly.blogspot.com
         

Bài 1 | Bài 2 | Bài 3 | Bài 4

Bấm vào đây để in ra giấy (Print)

Các bài liên hệ: NTQĐBH Danh chính & Danh dự | VC Âm mưu tu bổ NTQĐBH | Thắp hương... Đầu trang

PHỤ LỤC HÌNH ẢNH CUỘC THĂM VIẾNG NTQĐBH

Nhận xét: ô Thành mặc áo veste trong khi VC Sơn áo thun. Nghĩa trang đã đổi tên.




Bài 2

MỘT NGÀY THÁNG TƯ THĂM NGHĨA TRANG QUÂN ĐỘI CHẾ ĐỘ CŨ
Tác giả: Thu Hà - Lê Nhung - Thái Phương (ký giả trong nước)
Bài đã được xuất bản.: 19/04/2010 14:00 GMT+7ÈO KHÓC CHUỘT?

-----o0o----- 

Lời giới thiệu: Bài 2 là bài do ký giả VC trong nước VN viết.  Toàn bài không được BKT sửa chữa để duy trì tình trạng nguyên thủy bài của tác giả.  Tuy nhiên trong bài có một hai chỗ ghi chú lời bình/phản biện của ai đó trên liên mạng, nên BKT đã phết những câu này bằng mực xanh lá cây để độc giả dễ nhận diện những câu văn ấy không phải của tác giả bài viết số 2 này.

Ghi chú thêm: tựa bài số 2 này cũng đã được phết màu đỏ choét để báo động cho độc giả biết đây là bài viết của (các) nhà báo VC.  -- BKT

oOo

Bài 1 | Bài 2 | Bài 3 | Bài 4

Ba mươi lăm năm nhìn lại. Thời gian đã đủ lâu để những người đang sống thấy thấm thía nỗi đau ngăn cách. Quyết định dân sự hóa nghĩa trang quân đội cũ xem ra đã là một bước tiến khá dài cho mục tiêu hoà hợp dân tộc, hàn gắn lòng người.

LTS: Ba mươi tháng Tư năm 2010, đất nước kỷ niệm 35 năm thống nhất đất nước, giang sơn thu về một mối. Hơn ba chục năm ấy là cả một chặng đường đầy khó nhọc để xây dựng đất nước từ những ngổn ngang, mất mát, đau thương.

Trong 35 năm qua, Đảng, Nhà nước Việt Nam đã có nhiều nỗ lực, đưa ra nhiều chính sách nhằm hoà hợp dân tộc, không phân biệt người trong và ngoài nước. Từ phía những người ra đi cũng có rất nhiều người đã trở về, không nhiều thì ít tìm cách chung tay phát triển đất nước.

Tuy nhiên, để tạo thành một khối sức mạnh dân tộc đồng thuận trong ngoài để đưa đất nước phát triển vẫn còn cần lắm lòng vị tha, bỏ qua quá khứ và định kiến vì một tình yêu nước thương nòi giữa những người Việt chung dòng máu Lạc Hồng.

Nhân dịp kỉ niệm này, VietNamNet khởi đăng loạt bài với chủ đề: Hoà hợp dân tộc bằng tình thương yêu. Chúng ta sẽ cùng nhìn lại những thành quả đã đạt được và những gì còn có thể làm được để gạch ngang quá khứ, khép kín thương đau, vạch đường tương lai để muôn người Việt Nam như một tiến về phía trước...


Cách Sài Gòn hơn 30km về hướng ngã ba Vũng Tàu trên xa lộ Hà Nội, nghĩa trang của các tử sĩ Việt Nam cộng hoà vẫn còn đó tại xã Bình An, huyện Dĩ An, tỉnh Bình Dương. Dưới những rặng cây xanh, đây là nơi yên nghỉ của 16 ngàn tử sĩ chế độ cũ, chia làm 8 khu từ A đến I.

Ông Kha, người đã sống cả một thời tuổi trẻ ở Sài Gòn, một năm vẫn đôi lần chạy xe Honda lên nghĩa trang thắp nhang cho người anh trai duy nhất.

Ông làm việc này đều đặn hơn ba chục năm nay.

“Trước khi được dân sự hoá, thân nhân tử sĩ vẫn có thể vào đây thăm mộ người thân. Nhưng có lẽ đây đó vẫn còn đeo giữ tâm trạng nặng nề nên lượng người đến cũng thưa vắng. Lâu lâu mới thấy có người mẹ, người vợ lặng lẽ vào thắp hương rồi đi ngay. Mưa nắng mấy chục năm trời, nhiều ngôi mộ xuống cấp”.

Đó cũng là qui luật không tránh khỏi của thời gian (!!! Bưng bô. CSVN hãy nhìn lại nghĩa trang quân đội Đức tại Paris từ 1945 đến nay xem xuống cấp như thế nào?)

Kể từ sau ngày 30/4/1975, nghĩa trang quân đội Biên Hoà được giao cho Quân khu 7 thuộc Bộ Quốc phòng quản lý. “Đây có thể là lý do lâu nay một số người không có thiện chí vẫn nói những người trong nước chưa dám mạnh dạn hoà giải”, ông Kha nói.

Tháng 11/2006, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký Quyết định số 1568/QĐ - TTg: Đồng ý chuyển mục đích sử dụng 58 hecta đất khu nghĩa trang Bình An, huyện Dĩ An, tỉnh Bình Dương do Quân khu 7, Bộ Quốc Phòng quản lý sang sử dụng vào mục đích dân sự.

Giờ đây nghĩa trang được đổi tên thành Nghĩa trang nhân dân Bình An do UBND huyện Dĩ An quản lý.

Quyết định “dân sự hoá” nghĩa trang quân đội Biên Hoà này khi đó được dư luận đánh giá như một bước đi đầy ý nghĩa của công cuộc hoà giải, hoà hợp dân tộc.

Còn với hàng ngàn thân nhân của những tử sĩ chế độ cũ như ông Kha, quyết định đó giúp họ cất đi phần nào gánh nặng tâm lý và mặc cảm đang đeo đẳng.

Từ chuyện bàn thờ gia đình

Bên mộ phần của người anh trai đã được quét vôi trắng tinh tươm, sau một hồi thuyết phục rất lâu, ông mới từ tốn kể lại câu chuyện éo le của chính gia đình mình.

Sinh ra ở Nam Định, ông Kha và anh trai theo những người bên ngoại vào Sài Gòn mưu sinh từ năm 1954.

“Những người họ hàng bên nội của tôi vẫn ở ngoài bắc. Cha của tôi là chiến sĩ Điện Biên, ông hy sinh anh dũng trong trận đánh ác liệt chiếm cứ điểm Mường Thanh. Tôi còn có một ông chú đi bộ đội, hy sinh đâu đó ở chiến trường miền Đông Nam Bộ hồi năm 1968”.

Nhưng bi kịch gia đình chỉ bắt đầu xảy ra từ năm 1970, khi người anh trai lớn hơn ông vài tuổi bị gọi đi lính, và được điều về một tiểu đoàn nhảy dù của quân lực Việt Nam cộng hoà.

Năm 1972, người anh tử trận khi tham chiến tại thị xã An Lộc được chôn cất ở nghĩa trang này. Ông Kha điềm tĩnh kể về một biến cố đau lòng xảy ra đã nhiều chục năm về trước.

Quyết định dân sự hóa nghĩa trang quân đội cũ được nhìn nhận là một bước tiến khá dài cho mục tiêu hoà hợp dân tộc, thống nhất lòng người.”. Ảnh: Thu Hà. -- (BKT ghi chú: bài chuyển không kèm ảnh)

Tại ngôi nhà nằm tít tắp trong một con hẻm thuộc phường 14, quận Bình Thạnh (TP.HCM) đã từ rất lâu rồi, trên bàn thờ gia đình ông, một bên có bát nhang thờ cha và chú, những liệt sĩ thuộc “phía bên này” và cạnh đó, là bát nhang của người anh trai thuộc “phía bên kia”.

“Trong khi những người sống dường như vẫn còn lấn cấn với nhau, thì những người chết họ đã chẳng còn đeo đẳng mối hận thù. Dù đứng ở phía bên nào thì với tôi họ vẫn luôn là những người thân thiết. Họ vẫn vẹn nguyên là người cha, người anh”, ông Kha bộc bạch.

Có dũng cảm vượt qua quá khứ?

Chuyện gia đình ông Kha cũng là hoàn cảnh trớ trêu mà phần đông gia đình sinh sống ở miền Nam hồi đó gặp phải.

Đây là thực tế mà ông Võ Văn Sung, một trong 5 thành viên chính thức của phái đoàn Chính phủ Việt Nam dân chủ cộng hoà tham dự ký Hiệp định Paris đã nhắc tới khi nói về hoà hợp dân tộc, hàn gắn lòng người.

Trong một bài viết thu hút đông đảo sự chú ý của dư luận, ông Sung nói rằng: “Ở Việt Nam có đặc điểm là kháng chiến chống xâm lược nước ngoài kéo dài quá lâu. Riêng ở miền Nam Việt Nam liên miên gần 30 năm và ước tính có đến 90% gia đình Việt Nam có người cả hai bên. Mặt khác chiến tranh lâu năm cả nước và mỗi gia đình Việt Nam đều chịu nhiều mất mát đau thương, do đó không có cách nào khác là phải tha thứ cho nhau để xây dựng lại, vì nếu làm ngược lại thì 90% gia đình Việt Nam phải tiếp tục đau khổ”.

Trăn trở của nhà ngoại giao kỳ cựu cho thấy chuyện hòa hợp của một dân tộc cũng tựa như cách ứng xử trong mỗi gia đình.

Ba mươi lăm năm nhìn lại. Thời gian đã đủ lâu để những người đang sống thấm thía nỗi đau chia cách.

Mấy năm trước, cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt trong một cuộc trò chuyện với báo Quốc Tế (Bộ Ngoại giao) về sự kiện ngày 30 tháng Tư đã khiến nhiều người phải suy nghĩ.

Ông nói, chiến thắng tháng Tư năm 1975 là vĩ đại, nhưng Việt Nam cũng đã phải trả giá cho chiến thắng đó bằng cả nỗi đau và nhiều sự mất mát. Và đây là câu chuyện “khi nhắc lại có hàng triệu người vui mà cũng có hàng triệu người buồn. Đó là một vết thương chung của dân tộc cần đươc giữ lành thay vì tiếp tục làm nó thêm rỉ máu”.

Chia sẻ với trăn trở này, ông Lê Hiếu Đằng, nguyên Phó chủ tịch Mặt trận tổ quốc TP. Hồ Chí Minh cũng lưu ý: “Nếu vẫn để căng thẳng kéo dài chắc chắn không mang lại một chút lợi ích nào về mặt tinh thần cho những người Việt Nam khắp nơi, dù thuộc bên này hay bên kia, trong hay ngoài nước”.

Bởi vậy, Quyết định dân sự hóa nghĩa trang quân đội chế độ cũ được dư luận xã hội nhìn nhận là một bước tiến khá dài cho mục tiêu hoà hợp dân tộc, thống nhất lòng người (shit!) (nghĩa chữ này là "cứt" - BKT )

Xem ra, chẳng có gì quá khó. “Tất cả đều ở cách con người ứng xử thế nào với nhau. Họ có đủ can đảm và dũng khí, dám vượt lên quá khứ đau buồn hay không?”, ông Kha kết thúc câu chuyện với những người khách lần đầu gặp mặt.
   

Lời bàn: Bài này chung quy cũng chỉ tuyên truyền cho BQCSVN không hơn không kém, tuyên truyền cho chính sách gọi là “Hòa Hợp Hòa Giải Dân Tộc” (HHHGDT). Đối với hầu hết người Quốc Gia VN (là người VNCH đấy), thì khi nói đến các chữ Hòa hợp và Hòa giải là người QG chúng ta nghĩ ngay đến các chữ chung sống trong bình an, tôn trọng và tha thứ. Chung sống là không phân biệt giai cấp, là mọi người trong một đất nước đều bình đẳng như nhau, và mọi người đều “buộc phải tôn trọng” lẫn nhau, tôn trọng những di sản của nhau, tôn trọng còn có nghĩa là không ép buộc nhau, không động đến những gì của nhau kể cả không rờ mó nhau... nếu không được sự đồng ý của người đối diện. Đấy là sơ sơ vài nguyên tắc căn bản của HHHGDT.

Nhưng mỉa mai thay từ ngày cướp được Miền Nam Tự do, người cộng sản miền bắc nước VN chưa bao giờ tôn trọng người miền Nam về cả thể chất, tinh thần, vật chất và những di sản của họ. Bằng chứng ư? Nhiều quá và rõ quá, kể không xuể, bạn có thể lên trang Google.com để tự giúp mình về điều này! Người theo cộng sản thì rất độc tài, bạo lực, ác, rất ác, họ nhẫn tâm giết cả chính người “đồng chí” của họ cơ mà. Họ chỉ HHHGDT khi họ yếu, sắp thua. Ngoài ra họ chẳng bao giờ thật lòng cả. Họ rất giỏi mị dân như một bạn trẻ trong nước VN có nhắc đến từ này (xin bấm vào đây để xem và nghe người bạn trẻ này nói chuyện về nghề MỊ DÂN của BQCS).  Nước VN hôm nay rất may mắn càng ngày càng có nhiều người trẻ sinh sau biến cố 30-4-1975 đã hiểu thế nào là Cộng sản và hiểu Tự do Dân chủ khác với xã hội chuyên chính vô sản như thế nào.

Cho nên, những ai còn tin vào lời BQCSVN nói, tin vào chính sách HHHGDT của người cộng sản thì một là những người này không hiểu biết cộng sản tí tẹo nào, hai là những người chủ trương làm ăn bất chính với cộng sản vì ham Mỹ kim và danh vọng.  Đối với những người còn nặng lòng với quê hương thân yêu VN, thì cộng sản là một khuẩn trùng bám vào xã hội VN giống như loài “sán lải”, tên khoa học là “Ký sinh trùng” hoặc Parasite.   Thật vậy, các danh nhân thế giới và đa số những tay cựu thủ lãnh của đảng cộng sản Quốc tế cũng đã nhìn nhận: Cộng sản phải được tẩy sạch sẽ trên bất cứ nơi nào chúng hiện diện trên thế giới này, và bằng chứng là toàn cõi Đông Âu đã quét sạch sẽ tàn dư cộng sản khỏi đất nước họ cách đây hơn 20 năm! -- BKT

Bài 1 | Bài 2 | Bài 3 | Bài 4





Bài 3

THỨ TRƯỞNG VC NGUYỄN THANH SƠN THÚ NHẬN NHỮNG ÂM MƯU CỦA VC
QUANH VIỆC TU BỔ NGHĨA TRANG QUÂN ĐỘI BIÊN HÒA

Phỏng vấn giả tưởng của Phạm Thái Lai
(Saigon Times Úc Châu)

-----o0o-----

Bài 1 | Bài 2 | Bài 3 | Bài 4

Bấm vào đây để in ra giấy (Print)

   
Phạm Thái Lai: Ngày 1/3/2013, ông và một số cán bộ VC, cùng cựu thiếu tá QLVNCH Nguyễn Đạc Thành, đã đến thắp nhang trước anh linh Tử sĩ QLVNCH tại Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa (NTQĐBH). Phải chăng điều này chứng tỏ VC các ông đã thực tâm hòa hợp hòa giải dân tộc?

Nguyễn Thanh Sơn: Chuyện chúng tôi đến thắp nhang tại NTQĐBH thì có, nhưng bảo chuyện đó có nghĩa nhà nước chúng tôi đã thực tâm hòa hợp hòa giải dân tộc thì quả là lầm to. Làm sao, chỉ một hành động thắp nhang đầy giả dối “mèo khóc chuột chết” của một cán bộ cộng sản như tôi, lại có thể khiến mọi người cho rằng nhà nước CS chúng tôi thực tâm hòa hợp hòa giải dân tộc được nhỉ? Sao các ông người Việt quốc gia lại có thể ngây thơ và chóng quên như vậy? Chẳng lẽ sau thời gian ngót một thế kỷ bị đảng và nhà nước chúng tôi lừa lọc, thanh toán, thủ tiêu, tàn sát,... nhà cửa ruộng vườn của cải bị chúng tôi tịch thu, mồ mả tổ tiên bị chúng tôi đào sới, quê hương bị chúng tôi cướp, bây giờ phải sống lưu vong ở hải ngoại gần 4 thập niên, mà các ông vẫn không chịu mở mắt, vẫn ngây thơ tin là nhà nước chúng tôi thực tâm hòa hợp hòa giải dân tộc với các ông hay sao? Bộ các ông đã quên câu nói “Đừng nghe những gì CS nói, mà hãy NHÌN KỸ những gì CS làm” của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu rồi hay sao? Các ông phải hiểu, 40 năm trước, những người CS chúng tôi đã nham hiểm, xảo quyệt, thủ đoạn, độc ác và tàn nhẫn tiêu diệt người Việt quốc gia bằng mọi giá, thì bây giờ 40 năm sau, những người CS chúng tôi còn nham hiểm, thủ đoạn, độc ác và tàn nhẫn gấp vạn lần đối với người Việt quốc gia các ông. Hừ, cái chuyện chúng tôi đến thắp nhang tại NTQĐBH vừa qua, chẳng qua là một nước cờ nhằm dương bẫy hòa hợp hòa giải để tiêu diệt người Việt quốc gia mà thôi.

Phạm Thái Lai: Chúng tôi đâu có bao giờ tin những gì CS nói. Nhưng việc tu bổ NTQĐBH của ông Nguyễn Đạc Thành cũng như việc ông đến thắp nhang vào đầu tháng 3 vừa qua, đâu phải là việc CS NÓI mà là việc CS LÀM. Vì thấy việc làm của các ông như vậy nên ông Tuấn Lê, trưởng ban điều hành của Diễn Đàn Phố Nắng mới vội vàng tuyên bố ủng hộ và ca ngợi ông Nguyễn Đạc Thành....

Nguyễn Thanh Sơn: [cười ha hả khoái trá...] Ông Tuấn Lê chỉ thấy Nguyễn Đạc Thành tu bổ NTQĐBH đã vội vàng ủng hộ và ca ngợi ông Nguyễn Đạc Thành!!! Vậy nếu CS chúng tôi tu bổ Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa thì ông Tuấn Lê cũng ủng hộ CS chúng tôi hay sao? Chẳng lẽ ông Tuấn Lê không biết, những gì ông Nguyễn Đạc Thành đang làm chỉ là hình thức, còn thực lực tu bổ Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa chính là CS chúng tôi. Chúng tôi vạch kế hoạch, lên dự án, chuẩn chi ngân sách, thi công.... Nếu CS chúng tôi không chấp thuận, không bắt tay vào làm thì ngay cả việc đặt chân đến VN, ông Nguyễn Đạc Thành cũng không thể làm, nói chi đến việc tu bổ Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa. Rất tiếc, ông Tuấn Lê chỉ thấy ngọn mà không thấy gốc; thấy lá mà không thấy rễ; chỉ thấy cái bề ngoài tu bổ Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa mà không thấy hết được cái dụng tâm của người CS chúng tôi bên trong việc tu bổ đó. Vì vậy, nên tôi mới nói các ông đã quên mất lời tuyên bố của TT Nguyễn Văn Thiệu.... là hãy NHÌN KỸ những gì người CS chúng tôi làm....

Phạm Thái Lai: NHÌN KỸ những gì CS làm?

Nguyễn Thanh Sơn: Đúng như vậy. Nếu các ông nhìn kỹ những gì Nguyễn Đạc Thành và CS chúng tôi cùng bắt tay nhau làm quanh việc tu bổ Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa, các ông sẽ thấy nhiều điểm trái khoáy, mà cái trái khoáy nào cũng có lý do của nó.

Phạm Thái Lai: Tỷ dụ?

Nguyễn Thanh Sơn: Tỷ dụ cái trái khoáy thứ nhất là cách ăn mặc. Cả phái đoàn gần chục người đến đốt nhang tại NTQĐBH, chỉ có ông Nguyễn Đạc Thành là ăn mặc trịnh trọng, chỉnh tề trong bộ đồ vét, thắt cà vạt. Còn lại đều mặc áo sơ mi, không một ai thắt cà vạt. Riêng cá nhân tôi thì mặc áo thun vàng trông rất lè phè, không một chút trang nghiêm, thành kính, cho dù trong bối cảnh thắp nhang đó, đáng lẽ tôi phải trang nghiêm, thành kính. Cách ăn mặc trái khoáy như vậy không phải do ngẫu nhiên, mà có dụng ý rõ ràng. Dụng ý thứ nhất, cho mọi người thấy, chuyện thắp nhang của cán bộ CS chúng tôi tại Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa chỉ là chuyện hình thức, làm cho có, chứ làm sao chúng tôi là những người lính VC, coi lính VNCH là kẻ tử thù, mà lại có thể thành tâm, trịnh trọng thắp nhang, cầu nguyện cho anh linh của họ được. Riêng ông Nguyễn Đạc Thành, lúc đầu cũng muốn chúng tôi ăn mặc chỉnh tề như ông, hoặc cho ông ăn mặc lè phè giống như chúng tôi, nhưng chúng tôi không chấp nhận. Chúng tôi đã có dụng ý, nên buộc ông phải mặc đồ vét cho chỉnh tề, để mọi người thấy rõ, ông Nguyễn Đạc Thành dù có theo chúng tôi nhưng vĩnh viễn ông ta không phải là chúng tôi. Sự thực, từ xưa đến nay, người CS chúng tôi bao giờ cũng coi tất cả những người Việt quốc gia là kẻ thù cần tiêu diệt. Vì vậy, dù cho có người Việt quốc gia đi theo chúng tôi, chúng tôi cũng biết họ không theo chúng tôi vì lý tưởng CS mà chỉ vì quyền lợi, vì miếng ăn. Mà đã vì quyền lợi, miếng ăn, thì không sớm thì muộn, họ cũng sẽ phản bội chúng tôi.

Phạm Thái Lai: Còn dụng ý thứ hai?

Nguyễn Thanh Sơn: Dụng ý thứ hai là qua cách ăn mặc lè phè của chúng tôi, đảng và nhà nước sẽ cho mọi người hiểu, việc tu bổ Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa cũng như việc thắp nhang của chúng tôi, chỉ là việc làm không chính thức của những cá nhân, nhóm người, chứ không phải là việc làm chính thức của chính phủ. Mặc dù tôi là Thứ trưởng ngoại giao, Chủ tịch Ủy ban VC đặc trách Người Việt Hải Ngoại (UBVC/NVHN), nhưng một khi tôi ăn mặc như vậy, là mọi người phải hiểu, tôi chỉ tham dự với tư cách cá nhân, không hề đại diện cho nhà nước CS. Làm vậy, chúng tôi có thể đánh lừa những người Việt ngây thơ, nhẹ dạ, tin tưởng chính phủ CS chúng tôi thực tâm tu bổ NTQĐBH; mặt khác khi không thuận lợi, đảng và nhà nước không bị ràng buộc. Và để bản thân chúng tôi có thể thủ cẳng, sau này chạy tội tu bổ Nghĩa Trang của “ngụy”.

Phạm Thái Lai: Trái khoáy thứ hai là gì?

Nguyễn Thanh Sơn: Trái khoáy thứ hai là vẻ mặt của tất cả những người đốt nhang, kẻ cả tôi và ông Nguyễn Đạt Thành, đều không thể hiện sự thành tâm, kính trọng dành cho anh linh của những người lính VNCH đã hy sinh. Đối với những cán bộ CS chúng tôi thì đều được lệnh phải thể hiện gương mặt vô cảm khi thắp nhang. Điều này thật dễ vì CS chúng tôi xưa nay đều là lũ vô thần, đâu có bao giờ tin vào Chúa, Phật, thánh thần, sự sống đời sau,... thì làm sao chúng tôi có thể thành tâm kính trọng anh linh những người lính VNCH đã khuất? Ngay cả khi đốt nhang trước bàn thờ ông bà, cha mẹ của chúng tôi, chúng tôi còn không thành kính, trang nghiêm thì làm sao chúng tôi có thể thành kính trang nghiêm trước những người là kẻ thù của CS chúng tôi, những người mà chúng tôi đã “thề ăn gan uống máu” mỗi khi chúng tôi hát bài Quốc ca VC.

Phạm Thái Lai: Chúng tôi cũng không nhìn thấy sự thành tâm kính trọng trên gương mặt ông Nguyễn Đạc Thành....

Nguyễn Thanh Sơn: Làm sao ông Thành có được sự thành tâm kính trọng, khi ông nhìn rõ tâm dạ đen tối của CS chúng tôi chỉ muốn lợi dụng ông, dùng ông như một công cụ cho cạm bẫy thu phục nhân tâm người Việt hải ngoại. Chẳng gì ông Thành cũng là một thiếu tá QLVNCH oai hùng, một tù cải tạo bị CS chúng tôi lừa dối, hành hạ suốt bao nhiêu năm, một người Việt mang danh tỵ nạn cộng sản. Vậy mà bây giờ ông chấp nhận chạy theo chúng tôi, trở thành công cụ của chúng tôi, mang cả chục thằng VC vô thần chúng tôi đến giả vờ thắp nhang, khấn vái trước anh linh những người lính VNCH, thì làm sao lương tâm ông ta không bị cắn rứt, ông ta không xấu hổ? Nếu quả là người biết nghĩ, biết nhục, biết ghi tâm khắc cốt sáu chữ Tổ Quốc Danh Dự Trách Nhiệm của một người lính VNCH, ông Thành không thể nào chấp nhận đứng cạnh những người CS vô thần chúng tôi, và không thể để chúng tôi có những hành động giả dối và sỉ nhục như đốt nhang trước anh linh các chiến hữu của ông tại một nơi linh thiêng như Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa.

Phạm Thái Lai: Trái khoáy tiếp theo?

Nguyễn Thanh Sơn: Tiếp theo là trái khoáy thứ ba. Trước cả một dự án tốn kém hàng triệu đô la, liên quan đến nhiều bộ phủ và hàng chục ngàn cán bộ công nhân viên nhà nước, nhưng cho đến nay đảng và nhà nước CS chúng tôi không hề cho phổ biến bất cứ Thông Báo, Quyết Định, Sắc Lệnh, Nghị định, văn thư nào về việc tu bổ này. Làm như vậy để chúng tôi không chính thức hợp thức hóa việc tu bổ Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa. Việc tu bổ chỉ có tính cách cá nhân, địa phương. Vì vậy, chúng tôi đã từ chối đề nghị cho dựng lại bức tượng Thương Tiếc, đồng thời chúng tôi cũng đã đổi tên Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa thành Nghĩa Trang Nhân Dân Huyện Di An. Chỉ hai tiếng “Nhân Dân” cũng đủ thấy Nghĩa Trang đó thuộc về CS chúng tôi. Trong tương lai, nếu việc tu bổ Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa thuận lợi với đường lối tuyên truyền của đảng và nhà nước, chúng tôi sẽ cho công bố các Thông Báo, Quyết Định, Sắc Lệnh, Nghị định... và tổ chức lễ khánh thành Nghĩa Trang Nhân Dân thật rùm beng. Trái lại, nếu không thuận lợi, CS chúng tôi sẽ ra lệnh dẹp bỏ mấy hồi. Ông Nguyễn Đạc Thành ngây thơ, vụ lợi, không có tiền, không có lực, không có người hậu thuẫn, làm sao có thể qua mặt CS chúng tôi về mấy trò mưu mô, gian xảo và bá đạo được.

Phạm Thái Lai: Ngay cả khi ông Nguyễn Đạc Thành và nhà nước CSVN đã ký kết các văn kiện pháp lý về việc tu bổ Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa, CS các ông cũng ra lệnh dẹp bỏ hay sao?

Nguyễn Thanh Sơn: [cười hô hố...] CS chúng tôi xưa nay có bao giờ biết tôn trọng các văn kiện pháp lý. Một khi nó có hại, thì dẹp bỏ cái một. Ngay cả những Hiệp Định Quốc Tế như Hiệp Định Geneva 1954, Hiệp Định Ba Lê 1973, CS chúng tôi đã ký kết với thế giới, nhưng khi cần, chúng tôi cũng sẵn sàng vứt vào sọt rác, nói chi đến ba cái văn kiện pháp lý vớ vẩn, ký với ông Nguyễn Đạc Thành. Quả thật, người Việt quốc gia các ông lúc nào cũng lấy bụng quân tử đo bụng tiểu nhân, nên thua CS chúng tôi dài dài. Các ông phải biết, ngay cả Mỹ, Nhật, Pháp,... có lúc chúng tôi coi họ là thù, có lúc chúng tôi coi họ là bạn. Tất cả chỉ vì quyền lợi của CS chúng tôi mà thôi. Vì thế, hôm nay chúng tôi cho tu bổ Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa vì quyền lợi của chúng tôi, thì mươi năm nữa, vì quyền lợi, chúng tôi cũng sẵn sàng đập phá Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa để bán cho tư bản ngoại quốc đầu tư, xây cất biệt thự.... Người Việt quốc gia các ông chỉ thấy cái trước mắt, cái bề ngoài, CS chúng tôi tu bổ Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa mà không thấy được vì sao chúng tôi tu bổ. Họ cũng không thấy được, chúng tôi tu bổ ngày hôm nay, ngày mai chúng tôi dẹp bỏ mấy hồi. Sự thực, đường lối của đảng và nhà nước CS chúng tôi đã quy định rõ, trong vòng 50 năm nữa, tất cả mọi dấu tích của VNCH đều phải được xóa bỏ, trong sách vở cũng như ngoài đời.

Phạm Thái Lai: Nếu VC các ông đã tráo trở, lật lọng như vậy thì tại sao, ông lại phải đến Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa thắp nhang?

Nguyễn Thanh Sơn: [cười hô hố...] Đó là cái mánh của CS chúng tôi. Chúng tôi đã dùng không biết bao nhiêu mánh tương tự, và lần nào cũng thành công. Các ông phải biết, khi đốt nhang như vậy, nếu có sự hiện diện của tôi trong bộ đồ áo thun vàng như vậy, là để đánh lừa người Việt hải ngoại, khiến họ có ảo tưởng là CS chúng tôi đã chấp nhận hòa hợp hòa giải dân tộc. Như vậy sẽ tạo điều kiện cho bọn VC nằm vùng và báo chí cò mồi của chúng tôi tại hải ngoại thi nhau vỗ tay hoan hô nhà nước VC đang tu bổ di tích cuối cùng của QLVNCH. Đây là thủ đoạn vẫn được CS chúng tôi áp dụng xưa nay. Lâu lâu bật đèn xanh để những nhà lãnh đạo VC đã về hưu như Võ Văn Kiệt, Đỗ Mười, Nông Đức Mạnh,... tuyên bố những câu rất “phản động”, để thăm dò dư luận, gây ảo tưởng chống đối nhà nước, tạo phân hóa xã hội... mà không hề ảnh hưởng đến đường lối chính sách chính thức của đảng và nhà nước VC.

Phạm Thái Lai: Còn trái khoáy nào nữa không?

Nguyễn Thanh Sơn: Nếu chịu khó tìm hiểu thì còn nhiều trái khoáy lắm. Thí dụ, ngày 17 tháng 2, 1979 là ngày Trung cộng xâm lăng Việt Nam và hàng trăm ngàn người Việt đã hy sinh. Trong những năm đầu thập niên 1980, đảng và nhà nước CS chúng tôi tổ chức kỷ niệm ngày này rất long trọng. Nhưng từ khi CS chúng tôi chấp nhận làm đầy tớ Trung cộng, thì đảng và nhà nước sợ làm phật lòng Trung cộng, nên đã ra lệnh không được tổ chức kỷ niệm ngày 17-2. Vì vậy, ngày 17-2-2013 vừa qua, thân nhân của những người bộ đội đã hy sinh trong cuộc chiến chống Trung cộng xâm lăng, mang vòng hoa, nhang đèn tới các đài Tử sĩ, đều bị CS chúng tôi đuổi về, bất chấp họ than khóc, năn nỉ, xin xỏ. Vậy mà không đầy 2 tuần sau, chính bản thân tôi, Thứ trưởng Ngoại giao VC, lại được lệnh của Bộ Chính Trị, phải có mặt tại Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa để kính cẩn đốt nhang trước anh linh những người lính VNCH. Như vậy thì có đúng là trái khoáy hay không? Nếu nhìn thấy sự trái khoáy đó, các ông sẽ phanh phui ra âm mưu tu bổ Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa và đốt nhang của chúng tôi chỉ là chuyện đóng kịch, để che đậy cạm bẫy giả vờ hòa hợp hòa giải, rồi từng bước tiêu diệt cộng đồng người Việt hải ngoại các ông. Rất may cho CS chúng tôi, trong cộng đồng người Việt hải ngoại các ông lại có những người Việt ngây thơ không nhận ra âm mưu của CS chúng tôi.... Họ chỉ biết nhìn vô hiện tượng bề ngoài những việc chúng tôi làm, mà không chịu NHÌN KỸ và động não hỏi tại sao chúng tôi làm như vậy. Kết quả là họ chỉ biết vội vã vỗ tay hoan hô và chạy theo chúng tôi như một lũ vịt. Quả thật, lòng nhiệt tình cộng với sự ngu xuẩn đã biến họ thành những kẻ phá hoại người Việt quốc gia và tiếp tay cho âm mưu của chúng tôi sớm thành công. Nhân đây, chúng tôi cũng bày tỏ lòng biết ơn đối với những người trong Ban Tổ Chức đêm “Bông Hồng Trên Nấm Mộ Hoang” tại Úc....

Phạm Thái Lai: BTC đêm “Bông Hồng Trên Nấm Mộ Hoang” tại Úc! Tại sao?

Nguyễn Thanh Sơn: Tại vì, họ đã tích cực giúp đỡ ông Nguyễn Đạc Thành bắt tay với CS chúng tôi, bất chấp CĐNVTD đã ra Thông Báo Khẩn phản đối trước đó. Phải nói, vào thời điểm đầu tháng 6 năm 2010, CĐNVTD Úc Châu dưới sự lãnh đạo của ông Nguyễn Thế Phong đã nhanh chóng và kịp thời nhìn ra âm mưu của người CS chúng tôi khai thác ông Nguyễn Đạc Thành, nên CĐ đã tuyên bố “CĐNVTD-UC đặc biệt lo ngại về phương cách và quan điểm của tổ chức đứng ra thực hiện công việc này khi biết họ chủ trương đối thoại và thương lượng với nhà cầm quyền CSVN trong việc cải táng mộ phần của các Tử sĩ QLVNCH tại các trại lao tù (cải tạo).” Những người CS chúng tôi rất biết ơn những người Việt tại Úc, miệng lúc nào cũng hô hào ủng hộ CĐ đấu tranh chống CS, nhưng thực tế, họ sẵn sàng xé rào, hậu thuẫn những việc làm của chúng tôi, đâm sau lưng cộng đồng những nhát dao chí tử....

Phạm Thái Lai: Bên cạnh những điều trái khoáy ông vừa kể, chúng tôi còn thấy điều trái khoáy nữa. Trong chiến tranh xâm lăng Miền Nam, VC các ông đã có hàng triệu bộ đội, thanh niên xung phong chết trong rừng sâu núi thẳm ở khắp cả 3 miền đất nước VN, lẫn cả Căm Bốt và Lào. Nhưng gần 4 thập niên qua, VC các ông không hề có chủ trương tìm kiếm hài cốt những người lính đó. Vậy tại sao, bây giờ VC các ông lại tận tình giúp đỡ ông Nguyễn Đạc Thành trong việc tìm kiếm hài cốt các Tử sĩ VNCH đã từ trần trong các trại tù cải tạo, hoặc cải táng các ngôi mộ của quân cán chính VNCH không có thân nhân?

Nguyễn Thanh Sơn: Đúng, đó cũng là một trái khoáy. Nhưng trái khoáy đó chỉ là bề ngoài. Hiểu được nguyên nhân của nó thì lại thấy hợp lý, hết trái khoáy. Lý do của sự trái khoáy này là do, kiếm được hài cốt của bộ đội và thanh niên xung phong thì không có tiền; còn kiếm được hài cốt của tù VNCH thì có rất nhiều tiền. Ngoài số tiền 33 triệu Mỹ kim, chính phủ Mỹ hứa trả, việc tìm kiếm hài cốt của tù VNCH còn tạo điều kiện cho ông Nguyễn Đạc Thành tổ chức các buổi lạc quyên, gây quỹ với sự đóng góp của 3 triệu người Việt hải ngoại. Nói cách khác, đảng và nhà nước CS chúng tôi tiếp tục kinh doanh trên thân xác của Tử sĩ VNCH. Ngoài ra, đây còn là cơ hội để chúng tôi mang bộ mặt giả nhân giả nghĩa cho chế độ CS chúng tôi. Dĩ nhiên âm mưu xảo quyệt của CS chúng tôi luôn luôn bị nhiều người Việt hải ngoại phát hiện phanh phui. Nhưng đây cũng là cơ hội cho những kẻ tham tiền và những tổ chức VC nằm vùng kiếm tiền. Kết quả, sẽ tạo nên mâu thuẫn, phân hóa giữa những người làm và người chống trong cộng đồng người Việt hải ngoại. Đó chính là một trong những mục tiêu của chúng tôi. Ngoài ra, khi tổ chức gây quỹ kiếm tiền, thế nào cũng đánh động lòng tham của một số người. Kết quả, sẽ có tình trạng thâm lạm, bớt xén, kèn cựa, mà không sớm thì muộn những chuyện đó cũng bị đổ bể. Điều đó sẽ làm cho cộng đồng người Việt hải ngoại bị mất uy tín.

Phạm Thái Lai: VC các ông sẽ đi chung đường với ông Nguyễn Đạc Thành cho đến khi nào?

Nguyễn Thanh Sơn: Cho đến khi quyền lợi của CS chúng tôi và ông Nguyễn Đạc Thành còn chung một mẫu số. Dĩ nhiên, CS chúng tôi không hề tu bổ Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa xuất phát từ tình nghĩa dân tộc mà thuần túy chỉ vì lợi lộc và âm mưu chính trị của đảng CS chúng tôi. Vì CS chúng tôi theo chủ nghĩa tam vô, vô gia đình, vô tổ quốc, vô tôn giáo, nên ngay cả mộ phần ông bà, cha mẹ của những người CS chúng tôi còn để lạnh lẽo không ai hương khói. Như vậy chúng tôi dại gì đi bỏ tiền bạc, công sức lo tu bổ mộ phần của lính VNCH tại Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa, nếu việc tu bổ đó không mang lại lợi lộc kinh tế, chính trị, ngoại giao cho nhà nước. Đây là chuyện quá hiển nhiên, xưa nay con nít cũng biết. Chỉ có những ai cam phận bưng bô cho CS chúng tôi mới cố tình nhắm mắt không chịu tin chuyện này mà thôi. Các ông phải hiểu, quyền lợi bao giờ cũng chi phối CS chúng tôi. Nếu chúng tôi đã vì quyền lợi sẵn sàng đón tiếp và bắt tay với quỷ, hay với kẻ thù truyền kiếp như Trung cộng, kẻ thù mới đây như Pháp, Mỹ, Nhật,... thì tại sao chúng tôi lại không thể vì quyền lợi bắt tay với người Việt hải ngoại? Chỉ có điều, các ông nên nhớ, nếu chúng tôi đã vì quyền lợi để bắt tay với bất cứ kẻ thù nào trên thế giới, thì chúng tôi cũng sẵn sàng vì quyền lợi để dở giáo, lật lọng, tiêu diệt bất cứ bằng hữu nào mà chúng tôi đã bắt tay, kể cả Nguyễn Đạc Thành. Bằng chứng, CS chúng tôi đoàn kết với người quốc gia để chống Pháp, nhưng sau đó, chúng tôi đã dùng Pháp để tiêu diệt người quốc gia. CS chúng tôi cũng đã từng làm đầy tớ Trung cộng mấy chục năm, rồi vâng lệnh quan thầy Nga, chúng tôi quay ra chống Trung cộng, rồi sau đó chúng tôi lại bỏ Nga quay ra làm đầy tớ Trung cộng. Lịch sử gần một thế kỷ qua đã cho thấy, ngay cả những người VC có công lao nhất với chế độ như Trần Phú, Tố Hữu, Võ Nguyên Giáp, Trần Độ, Hoàng Minh Chính... đến khi cần, CS chúng tôi vẫn sẵn sàng thủ tiêu hoặc dẹp bỏ không thương tiếc. Bản chất của CS chúng tôi như vậy thì làm sao chúng tôi có thể vĩnh viễn trung thành với Nguyễn Đạc Thành hay những tên bưng bô VC khác tại hải ngoại.

Phạm Thái Lai: Được biết, chiều ngày 7 tháng 3 năm 2013, một phái đoàn thuộc Tổng Lãnh Sự Hoa Kỳ tại Sài Gòn do ông TLS Lê Thành Ân dẫn đầu đã đến thăm Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa. Phải chăng việc làm đó của Mỹ cũng vì quyền lợi?

Nguyễn Thanh Sơn: Đúng là vì quyền lợi. Nói đúng hơn, ở thời điểm hiện nay, việc tu bổ Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa, tìm hài cốt tù cải tạo VNCH, là sách lược mỵ dân có tính giai đoạn nhằm hóa giải tinh thần quốc gia của cộng đồng người Việt hải ngoại, để qua đó, mang lại quyền lợi cho CS chúng tôi và cho Mỹ cũng như các quốc gia Úc, Anh, Pháp, Nhật.... Vì vậy, tất cả các quốc gia đều hậu thuẫn chuyện này. Ông Nguyễn Đạc Thành chỉ là một con cờ trong bàn cờ quốc tế, trong đó các cơ quan tình báo Mỹ, Úc, Anh, Pháp và VC, kể cả VC nằm vùng, đều đóng vai trò vô cùng quan trọng. Không có ông Nguyễn Đạc Thành, CS chúng tôi cũng có những ông Nguyễn Đạc Thành khác. Và rất nhiều việc diễn ra, ngay cả bản thân tôi là thứ trưởng ngoại giao, hay đại sứ, tổng lãnh sự, thậm chí cả tổng thống Mỹ, Thượng Nghị Sĩ Jim Web, Đại sứ HK tại Việt Nam Michael Michalak, Tổng Lãnh Sự HK tại Sài Gòn Lê Thành Ân, Đại Tá Lục Quân Hoa Kỳ Tôn Thất Tuấn,... cũng không thể ngờ họ chỉ là con rối bị giật dây trong bàn tay phù thủy của các cơ quan tình báo, trong đó có tình báo VC. Dĩ nhiên, để có thể che giấu được móng vuốt nguy hiểm và đầy bá đạo của mình, CS chúng tôi đã cố gắng dùng nhiều mưu mẹo, lôi kéo những gương mặt chống cộng có uy tín trong cộng đồng người Việt hải ngoại làm bình phong. Một trong những mưu mẹo thâm độc nhất được CS chúng tôi áp dụng là dùng chính giới bản xứ, như dân biểu, thượng nghị sĩ, bộ trưởng, tổng trưởng, thậm chí cả thủ tướng... để họ đứng ra mời gọi những nhân vật có uy tín chống cộng tham gia những việc làm của chúng tôi. Thí dụ như gần đây, Tổng Lãnh Sự Lê Thành Ân và Đại Tá Tôn Thất Tuấn đã về Mỹ, cùng với Bs Nguyễn Đức Tuệ và phu nhân là Bác Sĩ Nguyễn Thị Quỳnh Giao vận động được ông Hoàng Đức Nhã, Cựu Tổng Trưởng Thông Tin Chiêu Hồi tham dự hội VAF (Vienamese American Foundation) của ông Nguyễn Đạc Thành.

Phạm Thái Lai: VC các ông chấp nhận làm tất cả những việc trái khoáy, những mưu ma chước quỷ, kể cả phản bội ông Thành nhằm mục đích gì?

Nguyễn Thanh Sơn: Như đã nói, vì quyền lợi của đảng, CS chúng tôi sẵn sàng làm tất cả mọi chuyện trái khoáy, hay thương luân bại lý trên đời. Thậm chí, ngay cả cha mẹ của chúng tôi, chúng tôi cũng sẵn sàng đấu tố, thủ tiêu. Quyền lợi của đảng ở đây không chỉ là tiền bạc, sức mạnh, mà còn thể hiện trên nhiều phương diện, trong nhiều bối cảnh. Trong việc tu bổ Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa, chúng tôi nhắm nhiều mục tiêu. Thứ nhất là tạo phân hóa trong cộng đồng NVHN khiến cho người bênh, kẻ chống ông Nguyễn Đạc Thành sẽ làm cho người Việt hải ngoại quay ra chống phá lẫn nhau. Thứ hai là tạo cho NVHN có ảo tưởng cho rằng CS chúng tôi đã chấp nhận hòa hợp hòa giải với người Việt quốc gia. Nhiều người sẽ ngây thơ tưởng là chế độ CS chúng tôi đã có nhân nghĩa, biết lo lắng cho mộ phần của người lính VNCH. Ảo tưởng như vậy, người Việt hải ngoại sẽ lơ là, mất cảnh giác, dễ bị CS chúng tôi thôn tính. Thứ ba là qua việc tu bổ Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa, CS chúng tôi sẽ tạo điều kiện cho những tổ chức ngoại vi của VC tổ chức quyên góp tiền bạc của NVHN. Một khi những mục tiêu vừa kể đạt được, CS chúng tôi cũng có khả năng hóa giải sức mạnh đấu tranh chống cộng của NVHN. Nói tóm lại, việc tu bổ Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa chỉ là một trong hàng loạt bước đi có tính giai đoạn. Tu bổ NTQĐBH hôm nay, nhưng dẹp bỏ nay mai khi điều kiện thuận lợi.

Phạm Thái Lai: Nói đến VAF, chúng tôi được biết, trong Thông Báo đề ngày 24 tháng 2 năm 2013, ông Nguyễn Trần Đàm, Phó Chủ Tịch kiêm Tổng Thư Ký VAF, có viết nguyên văn như sau: “Danh dự của quân nhân Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đang được khôi phục tại Việt Nam. Nghĩa Trang Quân Đội Biên hòa là dấu tích còn lại của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã và đang được chỉnh trang và tu bổ. Mộ phần của các anh hùng Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đang được trùng tu, và Anh Linh các Tử sĩ đã đang được nhang khói sau hơn 37 năm lạnh lẽo hoang vu”. Có nguồn tin cho rằng, nội dung Thông Báo này là do VC các ông soạn thảo hoặc đạo diễn. Điều này đúng hay sai?

Nguyễn Thanh Sơn: Sai, hoàn toàn sai. CS chúng tôi là đỉnh cao trí tuệ của loài người, với tầm nhìn ngang thời đại, không bao giờ đạo diễn một thông báo ngu dại như vậy. CS chúng tôi xâm lăng Miền Nam, phải chiến đấu với QLVNCH trong suốt 20 năm, chúng tôi phải nhìn nhận đó là một quân đội anh hùng. Và trong suốt thời gian ngót 40 năm qua kể từ sau 1975, danh dự của QLVNCH không hề mất, không hề suy sụp. Trái lại, danh dự của QLVNCH vẫn sống mãi trong lòng người dân VN. Vì vậy, ông Đàm nói “Danh dự của quân nhân Quân lực Việt Nam Cộng Hòa đang được khôi phục tại Việt Nam” là hoàn toàn sai, nếu không nói là bôi bác. Danh dự đó có bị sụp đổ bao giờ đâu mà bảo được khôi phục? Còn chuyện tu bổ Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa quả là sự thật, nhưng sự thật đó là do CS chúng tôi ra lệnh làm, nhằm mục đích hóa giải và tiêu diệt tinh thần quốc gia của người Việt hải ngoại. Bằng chứng, ngay cả cái tên Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa cũng đã bị CS chúng tôi đổi thành Nghĩa Trang Nhân Dân Huyện Dĩ An, thì ông Đàm và ông Thành không thể coi việc tu bổ Nghĩa Trang của CS chúng tôi là việc làm có ý nghĩa “khôi phục danh dự của QLVNCH” được. Có bao giờ danh dự của một quân lực anh hùng được khôi phục bằng chính sự tu bổ giả dối của kẻ thù bao giờ? Nhất là sự tu bổ đó lại nhằm mục đích tiêu diệt tinh thần quốc gia mà người lính QLVNCH đã chiến đấu, bảo vệ? Các ông phải nhớ cho kỹ, bây giờ trên lãnh thổ VN không có bất cứ nghĩa trang nào mang tên Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa, mà chỉ có Nghĩa Trang Nhân Dân Huyện Dĩ An mà thôi. CS chúng tôi chỉ tu bổ Nghĩa Trang Nhân Dân Huyện Dĩ An, tuyệt nhiên không hề tu bổ Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa. Chúng tôi cũng đã ra lệnh cho ông Nguyễn Đạc Thành tuyệt nhiên không được nhắc đến NTQĐBH. Vì vậy, khi trả lời phỏng vấn Thanh Trúc của đài RFA vào ngày 10 tháng 3, 2013 vừa qua, các ông thấy, ông Thành chỉ dám nhắc đi nhắc lại bốn chữ Nghĩa Trang Biên Hòa, mà không dám nhắc đến NTQĐBH. Nếu các ông không tin, thì vô trang web: http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/bienhoa-so-army-cemtry-visit-by-us-consul-03102013143421.html sẽ thấy chúng tôi nói hoàn toàn đúng.


Phạm Thái Lai
  

Bấm vào đây để in ra giấy (Print)

Bài 1 | Bài 2 | Bài 3 | Bài 4





Bài 4

NGHĨA TRANG QUÂN ĐỘI BIÊN HÒA BỊ XÓA SỔ
Thiên Đức
-----o0o-----

Bấm vào đây để in ra giấy (Print)

Bài 1 | Bài 2 | Bài 3 | Bài 4

Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa là một chứng tích lịch sử còn sót lại sau cuộc chiến tranh Việt Nam. Điều đó không ai có thể tranh cãi. Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 khu nghĩa trang này được đặt vào trong tình trạng quân đội quản chế hay nói một cách hiện thực là đặt trong tình trạng cầm tù cấm cố biệt ly một cách chính thức không ai được quyền thăm viếng hay săn sóc những phần mộ được chôn cất tại nơi này.

Gần đây báo đài ở nước ngoài rộ lên tranh luận về số phận nghĩa trang này xuất phát từ quyết định của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chuyển đổi sang nghĩa trang dân sự thuộc tỉnh Bình Dương.

Cuộc tranh luận rất đa dạng có thể phân chia ra hai khuynh hướng:

– Một khuynh hướng nghi ngờ và thận trọng vì cho rằng quyết định này ra quá chậm và chưa đủ để nói lên tính chất hòa giải hay xoa dịu vết thương chiến tranh gì cả, cần phải làm thêm nhiều việc khác nữa.

– Một khuynh hướng khác khen ngợi cho đây là dấu hiệu hòa giải hòa hợp dân tộc, có người thậm chí nhảy ra tranh công đã đề nghị với thủ tướng Phan Văn Khải trước đây hai năm, rồi từ đó tâng bốc nâng bi người ký quyết định là khôn ngoan.

Riêng người viết bài này, với tư cách cá nhân một cựu quân nhân tham gia cuộc chiến đã sống sót nhờ vào những người đã nằm xuống của cả hai bên, cực lực tố cáo chính quyền Cộng sản âm mưu xóa bỏ Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa trên mặt pháp lý cũng như trên thực tế trong hiện tại và những ngày sắp đến đây qua quyết định 1568/QÐ-TTg ngày 27/7/007. Ðể làm sáng tỏ vấn đề người viết xin được trở về quá khứ.

Trong hào quang chiến thắng đế quốc Mỹ, người lãnh đạo nhà nước đã tự hào, công khai tuyên bố cả đất nước “Tiến nhanh, tiến mạnh tiến vững chắc lên XHCN”. Kế hoạch ngũ niên 1976-1980 đã đề ra trong chiều hướng trên, nhà nước bắt đầu tiến hành cải tạo toàn diện để đưa miền Nam Việt Nam tiến lên và theo kịp miền Bắc XHCN. Ðối tượng của công việc có thể phân ra hai loại: khối dân chúng miền Nam và khối quân dân cán chính của chính quyền cũ.

I. Khối dân chúng miền Nam — Với chính sách “Không đụng đến cây kim hay sợi chỉ của dân chúng”. Ðất nước thăng hoa bằng những mảnh quần áo màu sắc nâu hay đen mốc của từng đoàn dân quân cuốc xẻng lên rừng thực hiện phương châm “Với sức người sỏi đá cũng thành cơm”. Họ là ai? Là tư sản sản mại bản đã tình nguyện dâng hiến tài sản cho nhà nước. Họ cũng là thành thần phần tư sản(?) ngoan cố để nhà nước phải huy động quân đội, công an, thanh niên, sinh viên học sinh đến từng nhà thực hiện chính sách cải tại Công thương nghiệp hầu chuẩn bị cho cả nước tiến lên XHCN với cái nghèo cào bằng. Miền Nam từng là vựa lúa xuất khẩu gạo trên thế giới, là vựa lúa nuôi cả miền Bắc không những ở thời kỳ 1945 mà cho cả hiện nay. Thế mà trong giai đoạn này phải chịu cảnh đói thiếu gạo ăn, phải ăn độn bo bo đỏ, hay khoai sắn.

II. Khối dân quân liên quan đến chính quyền cũ — Nhà nước đã có đối sách riêng biệt cho người còn sống và người đã nằm xuống trong cuộc chiến như sau:

Người sống: Một chính sách khoan hồng được đề ra cho sĩ quan và công chức chế độ cũ chuẩn bị lương khô đi học tập từ 3 ngày đến 10 ngày. Thực tế cho thấy câu chữ học tập cải tạo 3 hay 10 ngày đã trở thành 3 năm cho đến 20 năm có lẻ.

Bao nhiêu nước mắt và xương máu của người tù cải tạo đã đổ ra trong giai đoạn này, giờ đây vẫn chưa được kết toán sòng phẳng.

Người chết: Trong tinh thần kiên định tiến lên XHCN, người chết liên quan đến chính quyền cũ được tiến hành cải tạo tùy theo vị trí an nghỉ của họ.

– Những người chết nằm rải rác khắp mọi miền đất nước đều bị đào mồ cuốc mả và hoàn toàn biến mất để thay thế vào đó là những phần mộ liệt sĩ.

– Những nghĩa trang dân sự, trong đó có những nấm mồ quân nhân công chức chế độ cũ cũng không thoát khỏi số phận đào thải. Ví dụ nghĩa trang Mạc Ðĩnh Chi bị qui hoạch cải đổi mục đích sử dụng cũng là nằm trong tiến trình cải tạo đi lên XHCN vậy.

– Riêng Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa là nơi tập trung của 16 nghìn Tử sĩ vị quốc vong thân, thực tế đã bị cầm tù cấm cố biệt giam từ năm 1975 cho đến ngày nay, dưới sự quản lý của quân đội, không ai được vào thăm viếng hay nhang khói một cách chính thức.

Cho đến ngày 27/11/2006 là thời điểm sau một tuần Việt Nam trải thảm đỏ đón rước tổng thống Bush, đã thực sự chấm dứt lập trường kiên định “Ðế quốc Mỹ là kẻ thù số một của nhân dân”, ý nghĩa cuộc chiến hoàn toàn sụp đổ, do đó thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phải thu dọn tàn cuộc bằng một công việc bình thường, đó là:

Quyết định số: 1568/QÐ-TTg, ngày 27 tháng 11 năm 2006

THỦ TƯỚNG CHÍNH PHỦ

Căn cứ Luật Tổ chức Chính phủ ngày 25 tháng 12 năm 2001;
Căn cứ Luật Ðất đai ngày 26 tháng 11 năm 2003;
Xét đề nghị của Bộ Quốc phòng, Bộ Ngoại giao, Ủy ban nhân dân thành phố Hồ Chí Minh và Ủy ban nhân dân tỉnh Bình Dương,

QUYẾT ÐỊNH:

Ðiều 1: Ðồng ý chuyển mục đích sử dụng 58ha đất khu nghĩa địa Bình An, huyện Dĩ An, tỉnh Bình Dương do Quân khu 7, Bộ Quốc phòng quản lý sang sử dụng vào mục đích dân sự để phát triển kinh tế - xã hội tỉnh Bình Dương.

Ðiều 2: Giao Chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh Bình Dương: ...
Chỉ đạo việc quản lý khu nghĩa địa Bình An bình thường như các nghĩa địa khác theo quy định của pháp luật.

Ðiều 4: Bộ Quốc phòng (Quân khu 7) thực hiện việc di chuyển hoàn tất trong tháng 7 năm 2007.

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng (ấn ký)


Nguồn: Công Báo Số 09-10 (7/12/2006)

Theo thời điểm ký quyết định nêu trên cho thấy bản chất của quyết định này chỉ là một công việc đơn thuần phải làm của một nhà nước trước khi sang trang lịch sử trong giai đoạn mới. Tự thân công việc này không phải là một sự khôn khéo của ông thủ tướng như lời ca ngợi của ông Nguyễn Cao Kỳ, mà là một âm mưu xảo trá nhằm xóa sổ nghĩa trang của người bên kia chiến tuyến được che dấu trong bản thân văn kiện sẽ được lần lượt phân tích ở phần dưới.

Và sự thành hình quyết định này cũng không phải do công lao của ai cả, không như những kẻ cơ hội đã nhảy ra vỗ ngực xưng tên. Thật vậy nếu Mỹ và Việt Nam không chính thức cải thiện bang giao thì liệu trang sử cuộc chiến đã đóng chưa để cho ra đời quyết định này?

Trước ngày 30/4/75 ông Nguyễn Cao Kỳ từng to mồm hô hào mọi người hãy chiến đấu đến viên đạn cuối cùng trên vùng trời Tân Sa Châu vào buổi sáng thì buổi chiều đã thấy hình ảnh máy bay ông Kỳ xô xuống biển để bước lên chiến hạm tỵ nạn sớm hơn ai hết, đến giờ phút này người viết vẫn còn ngỡ ngàng với cảm nhận xa xưa khi còn ở tuyến đầu cho đến ngày buông súng.

Ông Nguyễn Cao Kỳ có quyền tung hô Nguyễn Tấn Dũng để mưu đồ lợi ích cá nhân nhưng ông không có quyền bán đứng oan hồn Tử sĩ tại Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa vì họ là đồng đội từng vào sinh ra tử, họ là những người chết để cho chúng ta sống ngày hôm nay.

Với cái nhìn từ chính sách “giữ gìn cây kim... cho đến dâng hiến toàn bộ tài sản” hay chính sách học tập “3 ngày để trở thành những ngày dài thế kỷ” thì quyết định của ông Nguyễn Tấn Dũng cũng không ra khỏi thông lệ xảo trá đó.

Thật vậy, quyết định số: 1568/QÐ-TTg, ngày 27 tháng 11 năm 2006 có thể giải thích tường tận một cách không sai như sau:

– Trên văn bản quyết định hoàn toàn không sử dụng danh xưng “Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa” điều này mặc nhiên đã xóa sổ hoàn toàn hay nói một cách khác là không công nhận đây là một di tích của cuộc chiến.

– Theo tinh thần văn bản Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa sẽ trở thành một nghĩa trang dân sự, điều này có ý nghĩa là những biểu tượng hay danh xưng có liên quan đến Quân lực VNCH sẽ bị phá hủy như tên họ, cấp bậc, trung nghĩa đài, bệ đài thương tiếc, Cổng Tam Quan, Ðền Tử Sĩ và Nghĩa Dũng Ðài sẽ hoàn toàn thay thế bằng những biểu tượng dân sự thích hợp với một nghĩa trang dân sự.

– Với tình hình tham nhũng cũng như lằn ranh quốc cộng chưa chính thức biến mất trong đầu óc những người quản lý nghĩa trang, những thân nhân của những người nằm xuống tại nghĩa trang đó sẽ bị o ép làm khó dễ trên thực tế hay với lý do nhu cầu chôn cất ngày càng tăng bằng một văn bản quy định thời hạn chôn cất nhất định là 30, 50 năm hay vĩnh viễn như đã từng quy định tại nghĩa trang Mạc Ðĩnh Chi, thì những ngôi mộ Tử sĩ này sẽ dần dần biến mất, và di tích lịch sử cũng biến mất.

– Ðiều 1: Ðồng ý chuyển mục đích sử dụng 58ha đất khu nghĩa địa Bình An, huyện Dĩ An, tỉnh Bình Dương do Quân khu 7, Bộ Quốc phòng quản lý sang sử dụng vào mục đích dân sự để phát triển kinh tế - xã hội tỉnh Bình Dương.

Theo đúng tinh thần câu chữ của điều này có nghĩa là khu đất nghĩa trang này sẽ đưa vào sử dụng vào mục đích dân sự để phát triển kinh tế và xã hội như vậy trên thực tế nghĩa trang này sẽ bị đào bới cải tạo quy hoạch di dời để lấy đất phục vụ kinh tế. Chứ duy trì như hiện nay chẳng có giá trị gì để phát triển kinh tế, xã hội cả.

Như vậy có thể kết luận rằng: dưới chế độ XHCN, những quân nhân chết chôn tại Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa tính từ ngày 30/4/1975 cho đến ngày 7/1/2007 phải chịu hình phạt 32 năm 2 tháng tù cấm cố biệt giam, sau đó là bị cải tạo mất tích theo tinh thần quyết định của ông Nguyễn Tấn Dũng đã ký.

Phải chăng đây chính là những hành động mở đầu cho giai đoạn xếp lại quá khứ, hòa hợp hòa giải của chế độ Cộng sản chăng?

Với tinh thần văn bản này, người viết khẩn khoản chính thức báo động rằng: “Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa đang bị xóa sổ trên giấy tờ cũng như trên thực tế trong những ngày sắp tới”

Ðây cũng chính là câu trả lời cho ông Võ Văn Kiệt khi đặt vấn đề:

“Trước có ông Bill Clinton và mới đây là ông Bush. Nếu đặt lợi ích dân tộc lên trên hết, dẫu trước đây là kẻ thù của nhau vẫn có thể khép lại quá khứ để hòa bình hữu nghị, để cùng phát triển. Bởi vậy không lý nào người Việt Nam với nhau lại không thể khép lại quá khứ. Ðây là vận hội, cơ hội cho sự hòa thuận. Ðối với người ngoài còn bỏ qua được không lẽ người Việt Nam với nhau không bỏ qua được hay sao! Nếu cứ cố chấp với nhau, dân tộc không lớn mạnh lên được!”

“Xuân đã về! Xuân đã về!” Nhạc...

Nhà nhà vui tươi, đi chạp mả, đầy hương khói chuẩn bị đón rước ông bà về ăn tết, ủy ban về người Việt Nam ở nước ngoài (UBVNVNONN) tại Hà Nội đang trải thảm đỏ rước “Ma cô, đĩ điếm, liếm gót ngoại bang” theo tinh thần nghị quyết 36/CP. Song song với những bàn tiệc rượu thịt ê hề, là chúc từ nâng bi nhau, chúc tụng nhau đoàn kết, quên quá khứ, xóa bỏ hận thù, thì ở một vùng đất hoang tàn, nhang lạnh, hàng ngàn oan hồn Tử sĩ lại vang vọng tiếng rên xiết: Với tình hình tham nhũng băng hoại của nhà nước Việt Nam hiện nay, nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn còn biến thành nghĩa trang của xương “Trâu Bò”. Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa đang dần dần biến mất là điều không tránh khỏi.

Kết luận

Ðể tránh khơi sâu thêm vết thương hận thù chiến tranh và bước đầu một trang sử xây dựng hòa bình và hòa nhập, người viết dựa trên tình hình thực tế và nguồn tin của Việt Báo: Ðược biết, nghĩa trang này được Công Binh QLVNCH khởi công từ năm 1965 để dành mai táng cho 30 ngàn Tử sĩ. Sau các trận Mậu Thân 68 qua đến Mùa Hè 72 rồi các trận đánh giành dân lấn đất kỳ hiệp định Paris. Nghĩa trang này đã chôn cất 16 ngàn Tử sĩ. Một nửa đã có các tấm ciment và mộ bia. Còn một nửa mới đắp đất. Ðó là tính đến ngày 30 tháng 4, 1975....

Cho đến nay, các kiến trúc chính thức gồm Cổng Tam Quan, Ðền Tử Sĩ và Nghĩa Dũng Ðài vẫn còn y nguyên. (Trích Tin Mới Nhất Về Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa, Việt Báo Online)

Một khi kẻ tử thù trở thành bạn, cuộc chiến Việt Nam đã trở thành cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn do đó không còn vấn đề ai thắng ai mà là tất cả người Việt nam đều thua. Không còn vấn đề vinh hay nhục mà chỉ còn lại vấn đề nước mắt và lương tâm. Nghĩa Trang Quân đội Biên Hòa là một chứng tích lịch sử đau tương của dân tộc tại miền Nam còn sót lại. Không ai có quyền nhân danh bất cứ một lý do gì để xóa đi di tích lịch sử này. Trên tinh thần đó người viết xin đưa ra những đề nghị như sau:

– Phục hồi tên gọi lịch sử của nó: Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa cho dù ở trong phạm vi nhỏ hẹp và nằm trong địa phận quản hạt của một tỉnh nào.

– Công nhận chính thức là một di tích lịch sử chiến tranh của dân tộc còn sót lại sau trận chiến. Ðây là một thực tế đã đi vào lòng người dân miền Nam Việt nam.

– Tôn tạo và quy hoạch lại nghĩa trang trong phạm vi nhỏ hẹp lại có khuôn viên bao bọc nhằm bảo vệ chiến tích lịch sử. Không xen lẫn mồ mả dân sự.

– Phần đất nghĩa trang chưa sử dụng tách biệt hẳn khu vực Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa tùy nhà nước dùng làm nghĩa trang dân sự hay sử dụng vào mục đích kinh tế xã hội theo quyết định của thủ tướng mà vẫn không mất đi ý nghĩa và kế hoạch hoạt động của nhà nước.

– Không để những phần mộ dân sự nằm xen lẫn vào phần một của Tử sĩ có sẵn, vì như thế sẽ làm mất vẻ tôn nghiêm mà còn đánh mất giá trị lịch sử vốn có của nó.

– Và nếu có thể để cho tập thể cựu quân nhân hải ngoại và trong nước chính thức đứng ra xây dựng và tôn tạo lại nghĩa trang nói trên như là một nghĩa cử đền ơn đáp nghĩa người chết, bắt tay hòa hợp hòa giải dân tộc, sòng phẳng xếp lại quá khứ xây dựng tương lai trên căn bản tình người và bình đẳng với nhau về các mặt quyền lợi công dân, kinh tế, chính trị, xã hội theo hiến pháp và công pháp quốc tế.

– Tổ chức một buổi lễ Chiêu hồn Tử sĩ chung cho tất cả Tử sĩ của hai bên cuộc chiến sau khi hoàn thành công việc tôn tạo nghĩa trang.

Giá trị của của câu nói xếp lại quá khứ, xóa bỏ hận thù phải bắt đầu bằng hành động đối với người đã khuất cả hai bên cho trận chiến chứ không bằng lời dối trá của những con buôn chính trị thời đại. Lịch sử sẽ phán xét công bằng sự việc hôm nay là kết quả của ngày mai vậy.

Chúng tôi kêu gọi nhà nước CSVN cũng như những cá nhân hay đoàn thể quân dân cán chính miền Nam Việt Nam hãy lên tiếng bảo vệ di tích này trước khi quá muộn. Một khi đã biến khu vực này thành khu nghĩa trang dân sự bình thường.

Copyright © 2006–2007 DCVOnline


Thiên Ðức
     

Bấm vào đây để in ra giấy (Print)

Bài 1 | Bài 2 | Bài 3 | Bài 4

Các bài liên hệ: NTQĐBH Danh chính & Danh dự | VC Âm mưu tu bổ NTQĐBH | Thắp hương... Đầu trang

Nguồn: Internet E-mail by Bùi Dân Sanh, SQTB/TĐ, QL-VNCH chuyển

 

Đăng ngày Thứ Ba, April 2, 2013
Ban Kỹ Thuật Khóa 10A-72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH